Biệt thự Cẩn Chi Viên
Sau khi quản gia Viên thông báo cho vú Trương, gương mặt bà ta vặn vẹo tức giận.
Vú Trương không làm việc mà trốn vào trong phòng, mọi người đều đoán rằng có lẽ bà ta đang đau khổ.
Dù sao ở đây làm việc cũng nhãn hạ hơn là về Phó gia quy củ nhiều mà ông chủ lại vô cùng khó tính.
Vú Trương lấy điện thoại gọi, bên kia liền vang lên một giọng nói du dương:
- Vú Trương, có chuyện gì sao?
- Bà chủ, tôi bị cậu chủ điều về Phó gia rồi.
Bà Phó nghe thế mày khẽ nhíu lại, ân cần hỏi han:
- Sao? Bà làm gì khiến A Cẩn tức giận à?
- Tôi chỉ chỉ nói xấu thiếu phu nhân với tiểu thiếu gia, rồi thiếu phu nhân thấy tức giận.
Chắc cô ta mách với thiếu gia.
Giọng nói thô lỗ có chút chột dạ nhưng vẫn rất hùng hồn nói xấu.
- Hazzzzz được rồi, cứ về chỗ tôi trước đi.
Bà Phó giọng có chút bất đắc dĩ vang lên.
Vú Trương nghe thế mặc dù buồn bực nhưng vẫn cố gắng vui vẻ nói:
- Vâng bà chủ.
Bên kia liền tắt máy luôn.
Vú Trương thầm lẩm bẩm trong lòng chửi Sở Uyển.
Đưa hai mẹ con về đến nhà, Phó Cẩn liền lái xe đến công ty luôn.
Sở Uyển đưa cậu bé vào nhà, cô ngồi ở ghế rồi ôm cậu nhóc lên lòng.
Đem mặt cậu nhóc đối diện với mình cô dịu dàng nói:
- Bảo bối, con cũng nghe bác sĩ Trần nói rồi đấy, con phải đi học.
Tiểu Xuyên nghe xong liền nhăn khuôn mặt nhỏ nhắn, cậu bé nhìn cô rồi nhỏ giọng nói:
- Con không đi, được không mẹ?
Sở Uyển nhìn vẻ mặt đau khổ của con trai, cô cười nhẹ dịu giọng hỏi:
- Sao con lại không muốn đi học? Đi học có bạn mới còn học được rất nhiều điều thú vị nữa, còn...!
- Con không muốn xa mẹ.
Chưa để A Uyển nói xong giọng non nớt vội vàng cắt ngang.
Sở Uyển sững người, không ngờ đây là lý do cậu nhóc không muốn đi học.
Tim cô như được rót mật ngọt, hôn cậu nhóc một cái, cô nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!