Sau khi ăn xong, Sở Uyển đem đồ đi rửa sạch sẽ, lúc quay lại đã thấy Tiểu Xuyên ở trong lòng Phó Cẩn ngủ say.
Cô cất đồ gọn gàng, thả nhẹ bước chân đến bên hai người rồi ngồi xuống nhỏ giọng nói với anh:
- Anh đem Tiểu Xuyên vào trong lều nghỉ ngơi đi.
Sở Uyển lúc này mới nhớ đến lều, liền đánh mắt nhìn xung quanh thì chỉ thấy một chiếc lều lớn dựng ở đó không còn chiếc lều nào khác.
Cô liền vội vàng hỏi:
- Anh chỉ đem một chiếc lều ư?
Do chăm chú chuẩn bị bữa trưa lên cô không để ý anh dựng mấy cái lều.
Giờ nhìn lại chỉ có một cái, vậy cô nằm đầu chứ? Nhìn mặt mày Sở Uyển nhăn nhó, Phó Cẩn vẻ mặt bình tĩnh đáp lại:
- Trong nhà chỉ còn một cái lều này.
- Vậy tôi ngủ đâu chứ?
Sở Uyển hấp tấp liền đem lời trong lòng nói ra luôn.
Biết cô không thích ngủ chung với mình, tâm tình Phó Cẩn liền buồn bực, khí thế lạnh lẽo toả ra:
- Sợ ngủ cùng tôi, tôi làm gì cô hửm?
Sở Uyển nghe vậy liền vội vàng lắc đầu phủ nhận:
- Ý tôi không phải thế, tôi..
- Ý cô thế nào?
Giọng anh trầm thấp lạnh lẽo vang lên, Sở Uyển bối rối liền nói đại:
- Tôi sợ bản thân ngủ hỗn làm ảnh hưởng đến hai người.
Phó Cẩn biết cô chỉ tìm cớ, nhếch môi cười khểnh nói:
- Tôi ngủ rất say hơn nữa lều rất rộng.
Anh đã nói đến vậy rồi mà cô còn nói nữa thì sẽ thành ra cố ý gây sự mất.
Hơn nữa, giờ cô đi hái thuốc cùng lắm là nằm chung một đêm thôi.
Sở Uyển nghĩ thế liền bình tĩnh lại nói:
- Tôi biết rồi, anh và Tiểu Xuyên vào nghỉ ngơi đi, tôi có chút việc.
- Việc gì?
- Tôi nghe nói ở đây thỉnh thoảng có dược liệu quý, tôi định đi xem một chút.
Nghe anh hỏi, cô cũng thành thật trả lời.
Phó Cẩn cau mày lo lắng nhưng vẻ mặt vẫn lạnh nhạt nói:
- Ở đây địa hình rất phức tạp, rất dễ gặp nguy hiểm.
- Tôi sẽ chú ý, hơn nữa tôi chỉ đi xung quanh đây thôi không đi xa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!