Ngủ cùng Tiểu Xuyên một lúc, Phó Cẩn liền tỉnh giấc, anh nhẹ nhàng sửa soạn tươm tất liền lái xe đến công ty.
Vừa ngồi xuống bàn làm việc, Phó Cẩn vẻ mặt trầm ngâm liền cầm điện thoại lên gọi:
- Hứa Anh gọi Nhược Đông đến phòng làm việc của tôi.
- Vâng, Phó tổng.
Một lát sau, tiếng gõ cửa vang lên, đầu anh cũng không thèm ngẩng, giọng nói trầm lạnh lẽo vang lên:
- Vào đi.
Người bước vào là một người đàn ông mập mạp hơi lùn, khuôn mặt bèn bẹt ánh mắt lờ đờ, giọng nói ồm ồm vang lên:
- Tiểu Cẩn, cháu gọi cậu có việc gì không?
Phó Cẩn với tay lấy một sấp tài liệu vứt xuống bàn, giọng điệu hờ hững:
- Cậu xem đi.
- Xem cái gì, cậu..
Nhược Đông vừa nói vừa cầm tập giấy xem, lời định nói liền nuốt ngược lại vào trong bụng.
Đây không phải là tài liệu liên quan đến công trình ở Anh sao? Từng khoản tiền ông ta ăn chặn đều được ghi lại một cách rõ ràng lành mạch khiến khuôn mặt béo ú ông ta tái xanh, giọng nói hấp tấp cà lăm:
- Cậu..
cậu chỉ là nhất thời nổi lòng tham thôi, Tiểu Cẩn cháu...! cháu tha cho cậu, dù sao cậu cũng là cậu ruột của cháu mà.
Phó Cẩn nhếch khoé môi cười mỉa mai nói:
- Nếu tôi không xem cậu là cậu ruột thì bây giờ không phải nói chuyện ở văn phòng tôi mà là ở cục cảnh sát đấy.
Cả người Nhược Đông sợ hãi run rẩy.
Anh lười để ý đến ông ta, đầu vẫn cúi giọng đều đều liền nói tiếp:
- Một là cậu trả lại số tiền đã lấy xong từ chức, hai là cậu gặp cảnh sát.
Cậu lựa chọn đi.
Nhược Đông nghe Phó Cẩn nói trong đầu liền mắng chửi anh thậm tệ, bắt ông ta đưa tiền ra lại còn muốn ông ta từ chức đây không phải muốn hại chết ông ta sao.
Nhược Đông mặc dù bất mãn nhưng dáng vẻ hèn mọn lấy lòng đề nghị:
- Cậu có thể bù lại số tiền đã mất còn việc từ chức cháu có thể suy nghĩ lại không? Dù sao chúng ta cũng là người một nhà.
Tiền thì ông ta có thể xin chị gái Nhược Lan
- mẹ của Phó Cẩn nhưng từ chức thì chỉ có thể thương lượng với Phó Cẩn được thôi.
Anh nghe ông ta nói thế thầm khinh bỉ trong lòng, ngẩng đầu lên giọng lạnh tanh nói:
- Cháu đã cho cậu đường lui chọn lựa thế nào là cậu quyết định, cậu ra ngoài suy nghĩ kĩ đi đến tối cho cháu câu trả lời.
Nhược Đông thấy thái độ cứng rắn của anh liền cúi đầu lủi thủi ra ngoài.
Phó Cẩn nhìn người đi ra liền chăm chú xem tài liệu tiếp, vì ông ta khiến anh mất khá nhiều thời gian làm việc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!