Chương 12: Va Chạm

Đêm qua, có kẻ ngủ ngon mơ đẹp có kẻ thức trắng đêm do dục vọng bất mãn.

Sáng sớm, Sở Uyển cũng Tiểu Xuyên thức dậy xuống lầu, hai mẹ con tập thể dục buổi sáng.

Dự án gặp chút vấn đề nên sáng sớm Hoắc Minh đã đến biệt thự tìm Phó Cẩn.

Anh ta vừa đi xe vào cửa liền nhìn thấy bóng dáng hai mẹ con dắt tay nhau đi.

Sở Uyển cũng nghi hoặc nhìn chiếc xe con đi vào, mới sáng sớm mà ai lại đến đây.

Hoắc Minh bước xuống xe, nụ cười ngả ngớn lưu manh chào cô.

- Phó thiếu phu nhân buổi sáng tốt lành.

Tiểu Xuyên Xuyên cũng thế nhé!

Tiểu Xuyên im lặng, Hoắc Minh quen rồi lên cũng không biểu hiện gì khác.

Sở Uyển nhìn người đàn ông tóc ăn mặc sặc sỡ, nhuộm màu bạch kim trước mặt, nhíu nhíu mày liền nhận ra đây là Hoắc Minh

- bạn của Phó Cẩn.

Trong trí nhớ cô gặp người này đúng một lần vào hôm đám cưới phong cách ăn mặc không thay đổi chút nào.

Cô nở nụ cười lễ phép:

- Hoắc thiếu gia cũng hảo, anh đến tìm Phó Cẩn sao? Anh ấy hình như chưa dậy.

Hoắc Minh nhìn cô gái dáng người thanh mảnh trong bộ thể thao năng động, khuôn mặt trắng hồng xinh đẹp đặc biệt giọng nói nhẹ nhàng ngọt ngào khiến tim anh ta ngạc nhiên.

Thật lạ, từ khi nào Sở đại tiểu thư lại nhẹ nhàng lễ phép như vậy, không phải A Cẩn bảo cô ta lạnh nhạt vẻ mặt không thiết sống sao? Chẳng lẽ A Cẩn ở bên Mỹ đã dùng biện pháp ác liệt nào mới khiến Sở Uyển ngoan ngoãn như vậy.

Đôi mắt một mí đen nháy thâm thuý nhìn cô, Sở Uyên không nói gì chỉ cười nhẹ.

- Đúng vậy, có việc gấp mà tôi gọi cho A Cẩn mãi không được đành đến đây tìm.

- Vậy anh vào trong nhà ngồi đi, tôi kêu người gọi anh ấy xuống.

Nói xong, cô dắt Tiểu Xuyên vào nhà, Hoắc Minh cũng đi theo.

Ngồi xuống ghế, Sở Uyên vời Tiểu Hồng lại bảo:

- Em lên lầu gọi thiếu gia, bảo có Hoắc thiếu tìm.

Tiểu Hồng là người mấy ngày nay cô quen ở vườn sau nhìn cô bé nhanh nhẹn, vui tính liền kêu lên phòng khách làm việc.

Tiểu Hồng sợ hãi xoắn tay lại với nhau giọng run rẩy nói:

- Thiếu phu nhân, em không dám đi đâu, thiếu gia dặn dò nếu không được lệnh thì không được bước vào phòng ngủ chính.

Nếu không thì......! sẽ đuổi việc.

Hay thiếu phu nhân cho em về vườn sau làm đi.

Tiểu Hồng thật sự rất sợ, mặc dù thiếu phu nhân đối rất tốt với cô ấy nhưng đắc tội với thiếu gia công việc sẽ mất.

Cô ấy thật sự đang rất cần tiền.

Sở Uyển nhìn Tiểu Hồng sợ hãi đành vỗ tay lên vai cô nhẹ giọng an ủi:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!