Chương 7: (Vô Đề)

Khi nhìn thấu mọi chuyện, con người ta sẽ biết buông bỏ.

Có gia đình chống lưng, lòng tự tin của ta càng thêm vững chãi.

Khi ta đội khăn voan đỏ bước ra, đôi tay ta được đặt vào lòng bàn tay của Tam ca.

"Tiểu Tam, Lung Nhi giao lại cho con."

"Mẫu thân yên tâm, con nhất định sẽ chăm sóc Lung Nhi thật tốt, bảo vệ muội ấy suốt đời suốt kiếp."

Giọng nói của Tam ca lúc này trầm ấm khác hẳn thường ngày.

Ta chưa kịp lên tiếng đã bị kéo đi bái đường.

"Nhất bái thiên địa. Nhị bái cao đường. Phu thê đối bái. Đưa vào động phòng!"

Ta nghe thấy tiếng nức nở của đại ca.

Đó là sự hối hận vì đã không chăm sóc tốt cho ta, để cha mẹ huynh trưởng phải lo lòng.

Ta chưa từng nghĩ sẽ làm phu thê với Tam ca, càng không nghĩ sẽ cùng huynh ấy mặn nồng, sinh con đẻ cái.

Đêm ấy, khi Tam ca lần đầu lóng ngóng thất bại, nhìn vẻ mặt trầm mặc của huynh ấy, ta không nhịn được mà bật cười.

Để rồi sau đó, huynh ấy chẳng bao giờ cho ta cơ hội chê cười thêm lần nào nữa.

Cha mẹ huynh trưởng lặng lẽ về kinh, rồi lại lặng lẽ rời đi như chưa từng xuất hiện.

Ta danh nghĩa là ở chùa cầu phúc, nhưng chỉ lộ mặt vào ngày đến và ngày đi.

Hài nhi trong bụng ta cần một danh phận, ta phải hồi cung.

Mùng một và rằm hàng tháng, theo lệ tổ tông, Lý Thuần phải ngủ lại Vị Ương Cung.

Trước đây ta chẳng màng, hắn muốn đến thì đến, muốn đi thì đi.

Nhưng tối nay, hắn bắt buộc phải ở lại.

Tất nhiên, ta sẽ không cùng hắn chung phòng.

Ta chỉ dùng một chút t.h.u.ố. c ảo giác khiến hắn lầm tưởng đã có một đêm hoan lạc với ta.

Nghe những âm thanh phát ra từ phía hắn trên giường, mặt ta bình thản không chút gợn sóng.

Khi bên trong màn trướng đã yên tĩnh, ta sai Liên Tâm triệt hương và thu dọn mọi dấu vết sạch sẽ.

Hôm sau khi Lý Thuần thức dậy, thấy ta ngồi bên cửa sổ, ánh mắt hắn lộ rõ vẻ chán ghét và nghi hoặc:

"Ngươi còn muốn có mang sao?"

"Sinh con nối dõi chẳng phải bổn phận của thần thiếp sao?"

Ta hiểu rõ hắn sợ ta sinh con sẽ cướp mất sự sủng ái và địa vị của Lý Hoài Dục, quan trọng hơn là sự ủng hộ của Nguyễn gia.

"Vậy thì ngươi mau đón Hoài Dục về đi. Con mình sinh ra mà cứ đặt bên chỗ Thái hậu dưỡng, sau này nó sẽ không thân thiết với ngươi đâu..."

"Không cần, ta không thích nó."

Ta nói thẳng thừng khiến mặt Lý Thuần biến sắc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!