Chương 3: (Vô Đề)

Thái hậu thế mà lại giữ đứa trẻ kia ở lại.

Nhưng ngay sau đó, ma ma thân cận của bà ta dẫn theo vài vị thái y tới Vị Ương Cung, nói là muốn bắt mạch cho ta.

Ta thản nhiên đưa tay ra.

Có bệnh hay không, ta chẳng hề sợ hãi.

Hiện tại ta vẫn chưa có cách nào chứng minh hài nhi bị tráo đổi, bị đưa đi nơi nào, hay còn sống hay chăng.

Nhưng chỉ cần biên cương còn cần đến phụ thân và huynh trưởng ta, ta sẽ chẳng có gì phải e dè.

Thái y cũng chẳng nói được gì nhiều, quanh đi quẩn lại cũng chỉ là bảo ta hảo hảo tĩnh dưỡng, không nên ưu tư quá độ.

Tóm lại, toàn là một lũ nói lời vô thưởng vô phạt.

"Vẫn chưa phát hiện ra kẻ nào khả nghi sao?"

Ta khẽ v**t v* chén trà trong tay.

Ta chắc chắn tai mình không nghe lầm, giọng nói đó không thể sai được.

Những đối tượng nằm trong vòng nghi vấn lần lượt lướt qua tâm trí ta...

"Tam ca, huynh nói xem trong điện Lưỡng Nghi liệu có mật đạo không?"

"Ta đi tra."

Điện Lưỡng Nghi bị thiêu, tuy không cháy sạch toàn bộ nhưng cũng đủ để các triều thần có cớ để dâng tấu.

Có Tam ca quạt gió thổi củi, theo ý đồ của ta, rất nhanh đã có lão thần công nhiên chỉ trích Lý Thuần hành sự bất chính, chiêu mời thiên tai.

Lý Thuần tức giận phất tay áo bỏ đi.

Ta vốn không nghĩ chút chuyện nhỏ này có thể kéo hắn khỏi ngai vàng, chẳng qua chỉ là chôn một quân cờ phục b. út.

Ngày sau, đây chính là cái cớ để ta danh chính ngôn thuận công kích hắn.

"Nương nương, Thái hậu mời người tới cung Từ Ninh."

"Cứ nói bệnh ta chưa thuyên giảm, đành phiền bà ta quan tâm Đại hoàng t. ử nhiều hơn vậy."

Ta đột ngột đứng phắt dậy, khiến Liên Tâm hoảng sợ:

"Nương nương..."

"Giọng nói ngày hôm đó... là của Phượng Lâm công chúa."

Mẫu thân của Phượng Lâm công chúa chính là Thái hậu đương kim.

Lý Thuần thuở nhỏ từng được nuôi dưỡng bên cạnh Thái hậu một thời gian, tình cảm mẫu t. ử vô cùng thâm hậu.

Đặc biệt là với Phượng Lâm người tỷ tỷ này, hắn lại càng thân thiết khăng khít.

Ngay cả khi đã là Thái t. ử ở Đông Cung hay trước khi Phượng Lâm xuất giá, hai người vẫn qua lại vô cùng mật thiết.

Lúc ta mang thai, Phượng Lâm cũng có thai...

Lý Thuần ngu xuẩn như thế, sao có thể tráo con mà không để lại chút dấu vết?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!