Vừa nhắc đến chuyện hai người uống rượu, gương mặt xinh xắn trắng nõn của Lý Thanh Tịnh đã ửng đỏ thẹn thùng thay lời đáp.
Lúc đầu, khi hai người kết hôn, Lý Thanh Tịnh chê Triệu Hùng cả ngày chơi bời, không có việc gì làm nên chưa bao giờ cho anh bước lên giường.
Mãi đến một buổi tiệc gia đình, cả hai đã uống không ít rượu, mơ mơ hồ hồ ngủ cùng nhau, lúc ấy mới có Dao Châu.
Sau khi có con, mâu thuẫn giữa hai vợ chồng họ đã dịu đi rất nhiều, nhưng Lý Thanh Tịnh vẫn không mặn mà gì với chuyện chăn gối với Triệu Hùng.
Triệu Hùng có trong tay một cô vợ xinh đẹp như hoa nhưng chỉ có thể ngắm mà lại không thể ăn, cảm giác đau khổ ấy quả thực không cần phải nói cũng hiểu được đau đớn như thế nào.
Sau khi đưa vợ mình Lý Thanh Tịnh về nhà, Triệu Hùng thấy còn lâu mới đến lúc đón con, anh bèn đến một nơi thi công bất động sản có cái tên là Vịnh Vàng Thế Kỷ.
Triệu Hùng đến đây để đi tìm Tuyền ngốc.
Tuyền ngốc có tên thật là Nông Tuyền, là bạn chơi chung với Triệu Hùng từ nhỏ đến lớn.
Bởi vì chỉ số thông minh của cậu ấy thấp hơn người bình thường, làm việc không biết suy xét hậu quả giống như kẻ ngốc vậy nên mới bị mọi người gọi là Tuyền ngốc.
Sau khi Triệu Hùng bỏ nhà đi, Nông Tuyền cũng luôn đi theo anh.
Nông Tuyền không có tay nghề mà chỉ biết khuân vác nên hay làm mấy việc lặt vặt như làm công ngắn hạn để kiếm tiền.
Lúc Triệu Hùng đến công trường, anh thấy một nhóm người đang chen chúc nhìn ngó thứ gì đó.
Anh cũng chen vào xem thì thấy Nông Tuyền đang nằm trên đất ăn phần cơm canh đã bị hất đổ.
"Nông Tuyền!"
Hốc mắt Triệu Hùng ướt nhòe, anh tiến lên đỡ Nông Tuyền còn đang nằm ăn đồ trên đất dậy.
Anh trừng mắt nhìn đám người đang vây quanh xem náo nhiệt, quát: "Mấy người đều là đồng nghiệp của cậu ấy, sao có thể đối xử với cậu ấy như vậy?"
Một người mang nón bảo vệ màu đỏ lạnh lùng đáp lại: "Là do anh em của anh không có mắt, lúc dọn xi măng lại vô ý đụng phải giám đốc Dương."
Triệu Hùng biết kẻ đó, ông ta là quản lý công trường của Nông Tuyền.
Nông Tuyền còn định ăn tiếp chỗ cơm trên đất thì bị Triệu Hùng cản lại.
"Cậu chủ! Bọn họ bảo tôi ăn hết, nếu không họ sẽ không trả tiền công cho tôi."
Mấy người bên cạnh lại cười nhạo cậu ta, còn gọi là "cậu chủ" nữa chứ, có ai mà không biết tên nhóc Triệu Hùng này là đồ ăn bám đâu.
Triệu Hùng hỏi Nông Tuyền: "Là ai bảo cậu ăn?"
"Giám đốc Dương!"
Nông Tuyền là trẻ mồ côi lớn lên trong cô nhi viện từ nhỏ.
Về sau, bố của Triệu Hùng thấy cậu ta có sức mạnh trời ban nên mới đem về nhà để huấn luyện.
Nông Tuyền thân với Triệu Hùng nhất nên cậu ta chỉ nghe theo lời mỗi Triệu Hùng.
Nông Tuyền tức giận hét lên với đám công nhân: "Tránh hết ra!"
Tiếng hét của cậu như tiếng nổ giữa trời, đám công nhân sợ hãi hoảng hốt lùi ra xa chín mười mét nhìn theo bộ dạng hai người họ như đang muốn tìm giám đốc Dương tính sổ.
Đến trước một căn phòng, họ nghe thấy tiếng roạt roạt chia bài ở bên trong.
Giám đốc Trịnh Dương hô một tiếng: "Ăn rồi!".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!