Sau khi bữa tiệc nhà họ Đào kết thúc, Triệu Hùng lái xe chở vợ Lý Thanh Tịnh đến chỗ Lâm Thảo đón con gái.
Lý Thanh Tịnh nói với Lâm Thảo: "Cô giáo My, thật sự là làm phiền cô quá!"
"Đừng khách sáo! Tôi rất thích Dao Châu đấy.
Đúng rồi, lần trước tôi có nói với ngài Hùng, đài truyền hình thành phố muốn tổ chức giải thi đấu nhảy ngôi sao nhí, tôi đã đăng ký cho Dao Châu.
Tranh thủ vẫn còn một khoảng thời gian nữa mới tới buổi tuyển chọn, anh chị đăng ký cho bé tham gia một lớp học nhảy để luyện tập nhé."
"Được, tôi lập tức đăng ký lớp học nhảy cho con bé." Lý Thanh Tịnh nở nụ cười duyên nói với Lâm Thảo: "Cô giáo My, thật sự là cảm ơn cô!"
"Chị Tịnh, chị đừng nói những lời khách sáo với tôi.
Nếu như nói cảm ơn, thực ra là Lâm Thảo tôi nợ anh chị."
"Cô nợ chúng tôi?" Lý Thanh Tịnh nghe vậy cảm thấy không hiểu ra sao cả.
Khi cô đang định hỏi Lâm Thảo lý do.
Triệu Hùng lập tức khẽ ho, nói với Lý Thanh Tịnh: "Vợ à, trời sắp mưa rồi, chúng ta mau trở về thôi.
Nếu không lát nữa cô Thảo sẽ mắc mưa đấy!"
"Ầm ầm!" Một tiếng sấm nổ vang trên bầu trời.
Trước đó, bầu trời u ám như muốn mưa.
Đến mùa mưa, cơn mưa này nói mưa là mưa.
Lý Thanh Tịnh kêu Lâm Thảo nhanh chóng trở về nhà, sau đó vội vàng đưa đứa nhỏ lên xe.
Ngay khi Lâm Thảo vừa về đến nhà, trong nháy mắt mưa to trút xuống.
Lý Thanh Tịnh hỏi con gái Dao Châu đã ăn gì hay chưa, Dao Châu nói đã ăn ở nhà Lâm Thảo rồi.
Trên đường trở về, Lý Thanh Tịnh giải thích với Triệu Hùng, để anh tìm một giáo viên dạy kèm, hoặc là đăng ký một lớp học nhảy cấp tốc cho con gái.
Khó khăn lắm con gái mới có cơ hội xuất hiện trên tivi, đương nhiên phải quý trọng cơ hội này.
Lúc về đến nhà, một bóng người lóe lên, trong nháy mắt biến mất khỏi hành lang.
Để bộ truyện nhanh ra chương hơn thì ủng hộ bạn Editor bằng 1 CICK QUẢNG CÁO này nhé! Triệu Hùng kêu lên: "Ai đó?" bóng đen kia nhanh chóng biến mất khỏi hành lang, không thấy tung tích đâu nữa.
Nhìn thấy Triệu Hùng muốn đuổi theo, Lý Thanh Tịnh gọi anh quay lại: "Triệu Hùng, đừng đuổi theo! Mau về nhà xem có mất thứ gì hay không?"
Một nhà ba người vội vàng đi lên lầu, quả nhiên nhìn thấy khóa cửa bị cạy ra.
Đồ dùng trong nhà cũng có dấu vết bị lục lọi.
Điều làm cho Triệu Hùng và Lý Thanh Tịnh cảm thấy kỳ lạ chính là trong nhà có mấy chục triệu tiền mặt lại không bị mất, nhẫn cưới kim cương của Lý Thanh Tịnh cũng không có bị mất.
Đây là những thứ có giá trị nhất! Không biết rốt cuộc tên trộm này vào nhà có ý đồ gì?
Dao Châu cũng rất sợ hãi, lộ ra vẻ mặt sợ sệt.
Triệu Hùng an ủi: "Không sao, ngày mai anh tìm người tới lắp máy giám sát.
Chỉ cần tên trộm kia lại dám đến lần nữa, nhất định sẽ bắt được rồi đưa ra pháp luật."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!