Vũ Trần lắc đầu một cái, phủ nhận phán đoán của Vũ Minh!
"Không thể nào! Trần Thiên Trung là ai chứ, làm sao có thể bị một tên tài xế xúi giục được?"
Trong lúc nhất thời Vũ Minh cũng không nghĩ ra được chủ ý gì, hỏi Vũ Trần: "Anh! Vậy chúng ta nên làm như thế nào bây giờ?"
Ánh mắt của Vũ Trần phát lạnh, nói với nói với Vũ Minh: "Chúng ta có thể tìm người xử lý tên nhóc Triệu Hùng này, tra hỏi cậu ta về chuyện của Trần Thiên Trung."
Vũ Trần và Vũ Minh liếc mắt nhìn nhau, hai người đồng thời nhíu mày lại, dường như là đã tìm được điểm đột phá.
Vũ Minh đã sớm căm hận tên nhóc Triệu Hùng này đến tận xương tủy.
Anh ta mới bị Triệu Hùng đánh một cú đau, vừa lúc có thể mượn cơ hội này để lấy lại mặt mũi.
"Anh, anh quen biết những người ở trong xã hội đen sao?" Vũ Minh hỏi Vũ Trần.
Vũ Trần gật đầu một cái, nói biết anh Báo của "Quán bar Hoa Tư".
Khi hai người Vũ Minh và Vũ Trần lái xe đến "Quán bar Hoa Tư", Văn Báo đang ôm một người phụ nữ mà mình vừa mới cua được, vui vẻ uống rượu.
Người phụ nữ này chính là Lý Thiên Trang vừa mới tuyên bố ly hôn với Vũ Trần.
Lý Thiên Trang vì muốn trút hết sự hậm hực trong lòng, nên một mình tới "Quán bar Hoa Tư" để quẩy.
Văn Báo thấy Lý Thiên Trang là một người phụ nữ xinh đẹp đã có chồng, mặc dù độ tuổi có hơi lớn một chút, nhưng khi quẩy lại vẫn mang cảm giác rất rung động.
Với trình độ bắt chuyện của Văn Báo, cộng thêm việc Lý Thiên Trang vốn cũng không phải là người phụ nữ đàng hoàng gì, rất nhanh cô ta đã bị Văn Báo quyến rũ thành công.
"Anh Báo, có người đến tìm anh!"
Một tên thuộc hạ đẩy cửa đi vào, nói với Văn Báo.
Bây giờ ông chủ thật sự đứng phía sau màn của "Quán bar Hoa Tư" là Triệu Hùng, chỉ cần không phải là Triệu Hùng tới, với tính cách của Văn Báo, anh ta sẽ không để bất kỳ kẻ nào ở trong mắt.
"Bọn họ có đăng ký số thứ tự không?" Văn Báo vừa hút xì gà, vừa đặt tay ở lên eo của Lý Thiên Trang.
Lý Thiên Trang chỉ biết là "Quán bar Hoa Tư" rất nổi tiếng, nhưng mà lại chưa bao giờ đi tới đây.
Hôm nay khi biết được Văn Báo chính là ông chủ của quán bar này, đương nhiên là cô ta muốn đến gần cái cây to này rồi.
"Anh ta nói mình là Vũ Trần, ông chủ của tập đoàn Dương Thăng."
Lúc nghe thấy cái tên "Vũ Trần", Văn Báo rõ ràng cảm giác được thân thể mềm mại của Lý Thiên Trang ở trong ngực mình run lên một cái.
"Bé cưng làm sao vậy?"
Lý Thiên Trang ấp úng nửa ngày, mới bật ra được một câu: "Vũ Trần là chồng của em."
Đương nhiên là Văn Báo biết Vũ Trần, vừa nghe Lý Thiên Trang nói mình là vợ của Vũ Trần, anh ta bị dọa sợ đến mức vội vàng đẩy Lý Thiên Trang qua một bên, trách mắng: "Sao cô không nói sớm rằng Vũ Trần là chồng của cô hả?"
Mặc dù Văn Báo là một tay lão làng, nhưng anh ta cũng là người làm việc rất có nguyên tắc, đó chính là việc sẽ không bao giờ động vào vợ của người khác, anh ta chỉ đi cua những người phụ nữ lẳng lơ quyến rũ.
Có câu nói là một bàn tay không thể nào tạo ra âm thanh được.
Lý Thiên Trang giải thích với Văn Báo: "Anh Báo, em chuẩn bị ly hôn với Vũ Trần.
Anh ta sắp bị phá sản rồi."
"Thật sao?" Hai mắt của Văn Báo sáng lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!