Chương 39: Bắt Đầu Báo Thù

Triệu Hùng nhìn thấy vợ mình là Lý Thanh Tịnh vẫn còn u mê không tỉnh ngộ, từ trong túi quần anh lấy ra bản video tài liệu đã được sao chép, nói: "Thanh Tịnh, anh có chứng cứ ở đây, cho dù em không tin Triệu Hùng anh, nhưng không thể nào không tin cả chứng cứ chứ?"

Nghe tới đây, sắc mặt của Vũ Minh trở nên rất kinh hãi, trước đây sở dĩ anh ta không sợ là vì Triệu Hùng dù đã tiết lộ sự thật, nhưng anh ta không có bằng chứng.

Chỉ cần không có bằng chứng, thì mặc kệ Triệu Hùng làm ầm ĩ thế nào đi chăng nữa cũng không xi nhê gì.

Nhìn thấy Triệu Hùng lấy ổ USB ra, Vũ Minh liền đưa tay ra chộp lấy.

Triệu Hùng cho một đá vào bụng dưới của Vũ Minh, Vũ Minh sao có thể là đối thủ của Triệu Hùng, ăn một đá vào bụng đau điếng, vật vã dưới đất một hồi lâu mới gượng dậy được.

Lý Thanh Tịnh nhìn chằm chằm vào Vũ Minh vừa mới bò dậy bằng vẻ mặt không thể tin được.

"Vũ Minh, thực sự là anh sao?" Lý Thanh Tịnh hỏi Vũ Minh, đôi mắt đẹp của cô vô cùng lạnh lẽo.

Vũ Minh xua tay nói: "Không phải anh! Không phải anh đâu! Thanh Tịnh, lẽ nào là bạn học bao nhiêu năm nay mà em không tin anh sao?"

"Vậy thì tại sao anh lại có tật giật mình muốn cướp lấy chứng cứ từ tay Triệu Hùng?"

Vũ Minh đứng dậy, chỉ vào Triệu Hùng, nói: "Đồ bỏ đi như anh ta, nhất định là đang vu oan cho anh.

Vũ Minh anh làm sao có thể dung túng để anh ta hủy hoại thanh danh của mình chứ."

Lý Thanh Tịnh mắng Vũ Minh: "Anh không được phép gọi Triệu Hùng là đồ bỏ đi, tôi thấy Vũ Minh anh mới là đồ bỏ đi đó!" Nói xong, cô đi đến trước mặt Triệu Hùng, cầm lấy USB trong tay anh, quay về công ty.

"Thanh Tịnh! Em nghe anh giải thích đã."

Vũ Minh định đuổi theo thì bị Triệu Hùng ngăn lại.

Triệu Hùng đã ngứa mắt với tên Vũ Minh này từ lâu, anh bước lên cho anh ta ăn thêm một trận quyền cước nữa.

"Dám có âm mưu đen tối sau lưng vợ tao nè! Bốp bốp!..."

"Dám gọi tao là đồ bỏ đi nó! Bốp bốp bốp!..."

"Dám thèm muốn vợ tao hả! Bốp bốp bốp bốp!...! Đi chết đi!"

Sau khi Triệu Hùng điên cuồng đấm Vũ Minh để giải tỏa cơn giận, khuôn mặt vừa mới lành thương của Vũ Minh lại bị đánh cho sưng thành đầu heo.

Để bộ truyện nhanh ra chương hơn thì ủng hộ bạn Editor bằng 1 CICK QUẢNG CÁO này nhé! Kể từ lần trước Vũ Minh bị tấn công, anh ta đã đặc biệt thuê một tài xế kiêm vệ sĩ.

Nhưng đợi đến khi tên vệ sĩ phản ứng kịp, Triệu Hùng đã cho Vũ Minh no đòn.

Vệ sĩ xông lên đánh Triệu Hùng, mặc dù Triệu Hùng bị ăn một cước của đối phương nhưng vẫn đánh cho tên vệ sĩ của Vũ Minh nằm bẹp xuống đất.

Vũ Minh thấy đồ bỏ đi Triệu Hùng lợi hại như thế, ngay cả vệ sĩ mình mới thuê cũng không phải là đối thủ của anh ta, thế là chỉ vào Triệu Hùng căm thù nói: "Họ Triệu kia, mày đợi đó cho tao, món nợ ngày hôm nay, tao với mày vẫn chưa xong đâu!"

"Vũ Minh, sau này lăn ra xa được bao nhiêu thì mày lăn ra xa bấy nhiêu cho tao.

Vũ Minh bị Triệu Hùng đánh cho lên bờ xuống ruộng, liền mắng tài xế kiêm vệ sĩ: "Đồ vô dụng, đánh cũng không đánh lại người ta, còn ở đây nhục mặt làm gì nữa?"

"Bốp!"

Vũ Minh bị vệ sĩ mới thuê cho ngay một đấm vào mắt.

Tên vệ sĩ há miệng mắng: "Mày có tiền thì ngon lắm hả, sau này ông đây không hầu hạ mày nữa."

Vũ Minh vừa bị đánh đến mặt mũi bầm dập, giờ một bên mắt cũng bị đánh thành mắt gấu trúc.

Anh ta trực tiếp lên xe, vội vàng lái xe đến bệnh viện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!