Khi Chu Nghiễm Lợi vừa nghe thấy Triệu Hùng muốn chuyển hết hơn ngàn tỷ tiền tiết kiệm sang ngân hàng khác, sợ tới mức toàn thân run lên.
Mấy ngày trước, tài khoản của Triệu Hùng được chuyển tới ba trăm năm chục tỷ trước, chưa qua bao lâu lại thêm mười ngàn tỷ.
Đối với tình hình biến động lạ thường của người gửi tiền, Chu Nghiễm Lợi xác minh một phen mới khẳng định được nguồn tiền gửi cho Triệu Hùng không có vấn đề gì.
Đây là khách hàng lớn gửi tiết kiệm tới năm, sáu trăm tỉ đó!
Chu Nghiễm Lợi sợ Triệu Hùng rút tiền ra, gửi vào ngân hàng khác, cho nên đầu tiên là lấy số liên lạc với Triệu Hùng, cũng tỏ rõ thân phận của chính mình.
Tuy Triệu Hùng và Chu Nghiễm Lợi chưa từng gặp mặt nhưng đã sớm quen thuộc lẫn nhau rồi.
"Ngài Hùng, đều do công tác của ngân hàng chúng tôi làm không đến nơi.
Xin ngài ngàn vạn lần đừng chuyển tiền đi mà."
"Vốn dĩ tôi không muốn chuyển đi, hơn nữa còn muốn thành lập nghiệp vụ ủy thác quản lý ba bên với quý ngân hàng, tiếp tục ủy thác cho ngân hàng quản lý tiền của công ty.
Nhưng thái độ phục vụ của nhân viên quý ngân hàng khiến tôi rất thất vọng với các anh.
Xin lỗi, phiền chuẩn bị đủ số tiền tiết kiệm trong tài khoản giúp tôi, ngày mai tôi tới lấy."
Chu Nghiễm Lợi tưởng là thái độ của nhân viên giao dịch Từ Tử Hạm không tốt, đắc tội với Triệu Hùng nên lớn tiếng với Từ Tử Hạm: "Từ Tử Hạm, cô còn không nhanh chóng đi xin lỗi ngài Hủng đi."
Triệu Hùng nhíu mày, nói: "Cô ấy xin lỗi cái gì? Tôi rất hài lòng với thái độ làm việc của cô Tử Hạm, chỉ là vị quản lý Tề Lệ Lệ này của các anh ấy mà, ỷ vào khách hàng gửi tiết kiệm ba tỉ liền muốn đuổi tôi sang cửa không phải VIP để giải quyết nghiệp vụ."
Chu Nghiễm Lợi vừa nghe đã hiểu nguyên nhân hậu quả rồi.
Tề Lệ Lệ thấy Triệu Hùng nhằm vào mình, sợ hãi nói với Chu Quảng Lợi: "Giám đốc Lợi, tôi không biết ngài Hừng là khách hàng lớn của ngân hàng chúng ta!"
"Giờ thì biết rồi đúng không? Còn không nhanh xin lỗi?"
Tề Lệ Lệ đầy vẻ cung kính, nói với Triệu Hùng: "Ngài Hùng, tôi xin lỗi." Đối lập vô cùng rõ ràng với vẻ ngông nghênh ngang ngược lúc trước.
Triệu Hùng quay đầu nói với người gửi tiền VIP
- ngài Hạ đang đứng một bên xem trò vui: "Ngài Hạ, không phải ngài nói ai nhiều tiền thì người đó được ưu tiên sao? Vậy xin lỗi, phiền ngài xếp hàng ra phía sau, có lẽ chúng tôi còn phải mất một khoảng thời gian nữa mới làm xong được."
Người gửi tiền VIP họ Hạ kia "hừ!" một tiếng trong khoang mũi, ném lại một câu "Xem như anh lợi hại!" rồi tức giận đùng đùng quay người rời đi.
Triệu Hùng híp mắt, cố ý nói với Chu Quảng Lợi: "Giám đốc Lợi, vị quản lý này của các anh không được rồi! Vẫn nên để cô ấy xuống cơ sở học hỏi kinh nghiệm đi.
Tôi lại cảm thấy cô Tử Hạm không tồi.
Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Vưu Vật
- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Nàng Dâu Cực Phẩm Ngôn Tình, Sủng Thế này đi, sau này để cô ấy làm quản lý khách hàng cho tôi, chuyên phụ trách tiền bạc của tôi, anh thấy thế nào?" Chỉ cần khách hàng lớn Triệu Hùng này có thể ở lại, đừng nói để Từ Tử Hạm làm quản lý khách hàng cho anh, dù là cho làm vị trí quản lý quầy giao dịch của Tề Lệ Lệ thì Chu Nghiễm Lợi cũng sẽ đồng ý.
"Thật tốt quá! Tôi đang muốn tìm một người phụ trách tài chính cho ngài Hùng đây.
Từ Tử Hạm, sau này cô tiếp nhận nghiệp vụ tài chính của ngài Hùng."
Từ Tử Hạm chỉ là một sinh viên đại học mới tốt nghiệp được mấy tháng, may mắn qua được cuộc kiểm tra nghiệp vụ mới vào được ngân hàng này, không ngờ nhanh như vậy đã được đề bạt lên làm quản lý khách hàng có nguồn tài chính lớn.
"Cảm ơn giám đốc Lợi, cảm ơn ngài Hùng!"
"Ừ.
Cô cứ tiếp tục xử lý việc của ngài Hùng đi đã, làm xong rồi thì đến văn phòng của tôi một chuyến.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!