Sau khi Triệu Hùng đưa Lý Thanh Tịnh về công ty, anh ở công ty của cô ăn cơm trưa.
Buổi chiều anh phải đến sân bay đón Cố Minh Tuyết, cơm nước xong xuôi anh vội vàng chạy xe đến sân bay.
Thấy thời gian còn sớm, sau khi Triệu Hùng đến nơi thì phát định vị cho Cố Minh Tuyết.
Sau đó, mở điện thoại chơi bài poker trò "Đấu địa chủ".
Đang lúc Triệu Hùng chơi say sưa, có một đôi chân trắng mê người xuất hiện trước mặt anh.
Triệu Hùng nhìn theo cặp đùi nhìn lên trên, người đứng trước mặt anh chính là Cố Minh Tuyết đã mấy năm không gặp.
Đã sáu năm rồi, nếu như không phải Cố Minh Tuyết đứng trước mặt Triệu Hùng, anh thật sự không thể nhận ra được.
Lúc ấy, Cố Minh Tuyết vẫn là một cô bé, thích khóc sau lưng Triệu Hùng.
Không nghĩ đến bây giờ ngoại hình cô gái này đã thay đổi.
Cố Minh Tuyết giống như một cô gái xinh đẹp đi ra từ truyện manga vậy.
"Tuyết!"
"Anh Hùng!"
Cố Minh Tuyết quăng đồ, nhào vào lòng Triệu Hùng.
Triệu Hùng không nghĩ đến Cố Minh Tuyết còn thích khóc như thế, khẽ đẩy cô ra, nhẹ nhàng đưa tay vuốt chiếc mũi nhỏ nhắn xinh đẹp của Cố Minh Tuyết.
Anh nói lời trêu chọc: "Đã lớn như vậy rồi, sao em còn thích khóc nhè thế?"
"Người ta nhìn thấy anh Hùng nên vui vẻ đó mà!"
"Tuyết! Em thật sự thay đổi rồi đó, trở nên xinh đẹp như thế."
Triệu Hùng đi xung quanh Cố Minh Tuyết ngó trái ngó phải, làm gương mặt xinh đẹp của cô trở nên đỏ bừng.
Triệu Hùng nói mình rời đi, lúc ấy Cố Minh Tuyết chỉ cao khoảng một mét sáu mươi hai.
Không nghĩ tới mấy năm nay còn cao thêm, bây giờ cao khoảng một mét sáu mươi tám rồi.
Sau khi để hành lý của Cố Minh Tuyết vào phía sau xe, Triệu Hùng bảo Cố Minh Tuyết lên xe.
Trên đường trở về, Cố Minh Tuyết nói liên tục, hỏi vì sao Triệu Hùng lại rời khỏi nhà họ Triệu, hỏi vì sao lại không có tin tức nhiều năm như thế.
Lúc đó, Cố Minh Tuyết có biết mẹ của Triệu Hùng chết.
Lúc nghe mẹ của Triệu Hùng chết cùng ngày bố anh Triệu Khải Thời cưới vợ bé, cô cũng hiểu được vì sao Triệu Hùng tức giận mà bỏ nhà ra đi.
"Anh Hùng, mấy năm nay anh vất vả rồi! Anh đi tìm ông Lý để nhờ vả, ông ấy đã không làm việc trong nhà anh từ lâu rồi.
Mấy năm nay anh vẫn cam lòng ở rể à?"
"Chuyện này không có cách nào khác." Triệu Hùng thở dài, nói: "Dù sao anh cũng phải tìm một nơi dừng chân.
Hơn nữa, Thanh Tịnh cũng rất tốt."
"Cô ta không chê anh là kẻ vô dụng à?"
"Đương nhiên có chê chứ!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!