Chương 30: Có Cả Người Cả Của Không Tốt Hơn Sao

Triệu Hùng rời khỏi quán cà phê, về đến nhà liền đánh một giấc.

Hết cách rồi, ngày trước ở nhà quen, nhất thời chưa thể sửa được tật xấu thích ngủ.

Đến chiều, chuông điện thoại của Triệu Hùng vang lên.

Thấy vợ mình gọi điện thoại tới, anh vội vàng nghe điện.

"Triệu Hùng, anh đang ở đâu vậy?"

"À! Anh vừa lái xe cho ông Trung xong, về nhà ngủ bù một giấc." Triệu Hùng nói bừa.

"Vậy anh nhớ đón con sớm chút nhé, tối nay em có buổi gặp mặt bạn học."

"Ừm, em nói với anh rồi mà.

Nhớ uống ít rượu thôi, đến lúc đó anh sẽ đến đón em."

Lý Thanh Tịnh nói: "Em cũng không biết mấy giờ mới xong nữa, nếu muộn quá thì em sẽ tự bắt xe về."

"Không sao đâu, dù muộn thế nào anh cũng sẽ đến đón em."

Nghe Triệu Hùng nói vậy, trong lòng Lý Thanh Tịnh chợt cảm thấy ấm áp vô cùng.

Chồng mình, mặc dù chưa đạt được thành tích to lớn gì trong sự nghiệp, nhưng vẫn là một người đàn ông ấm áp.

Lý Thanh Tịnh tìm cho mình một lý do, cố gắng muốn gần gũi với chồng hơn, nhưng ý nghĩ đó vừa xuất hiện đã bị dập tắt.

Lý Thanh Tịnh thở dài, sự nghiệp của mình vừa bắt đầu lại, phải cố gắng hơn nhiều mới được, không thể cứ để Triệu Hùng giúp đỡ mãi.

Nghĩ vậy, cô lấy danh sách khách hàng cũ ra gọi từng người một, nhưng tất cả đều từ chối.

Chạng vạng tối, Triệu Hùng đến "câu lạc bộ Ngự Đình" trước.

Hoàng Nguyệt Ánh đón tiếp Triệu Hùng trong văn phòng tổng giám đốc, thấy anh ăn mặc tùy tiện, không hề giống một cậu chủ nhà giàu chút nào thì biết Triệu Hùng thích khiêm tốn.

"Cậu Hùng, cậu thích phụ nữ thế nào, có cần tôi cho một em gái qua hầu hạ cậu không?"

Triệu Hùng nhìn vóc dáng bốc lửa của Hoàng Nguyệt Ánh, nói đùa: "Chị Ánh, chị cũng không tệ đấy chứ."

Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Vưu Vật

- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Nàng Dâu Cực Phẩm Ngôn Tình, Sủng Hoàng Nguyệt Ánh ở thành phố Hải Phòng có biệt danh là "chị đại", nếu không thì một người phụ nữ sao có thể chèo chống được một câu lạc bộ lớn như Ngự Đình? Nếu bình thường có ai dám đùa giỡn Hoàng Nguyệt Ánh như vậy, cô ta đã sớm cho người đó một trận rồi.

Nhưng bây giờ làm việc cho Triệu Hùng, cô ta chỉ mong có cơ hội được sát lại gần anh, muốn moi từ miệng anh một số chuyện.

Rốt cuộc anh có bối cảnh thế nào mà một nhân vật như Trần Thiên Trung ở thành phố Hải Phòng cũng cam tâm bán mạng?

Hoàng Nguyệt Ánh đi vòng ra sau lưng Triệu Hùng, đưa tay xoa bóp vai cho anh, nhẹ nhàng nói: "Cậu Hùng, thì ra là cậu thích kiểu thục nữ hả?"

Triệu Hùng nắm lấy bàn tay trơn nhẵn của Hoàng Nguyệt Ánh, trêu ghẹo: "Tôi nghe nói chị Ánh mới là con át chủ bài của câu lạc bộ Ngự Đình.

Bao nhiêu cậu ấm ở thành phố Hải Phòng vung tiền như rác muốn chị âu yếm mà không được.

Vậy nên, sao tôi có thể bỏ qua một báu vật thế này chứ?"

"Cậu Hùng, cậu đúng là ngông cuồng, mua câu lạc bộ của tôi rồi, còn muốn chiếm luôn cả tôi hả?"

"Ha ha! Có cả người cả của chẳng phải tốt hơn sao?" Triệu Hùng kéo tay Hoàng Nguyệt Ánh, hôn lên đó một cái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!