Hôm sau, Triệu Hùng đưa con gái đến nhà trẻ như thường lệ.
Cô giáo ở nhà trẻ của Dao Châu có tên là Lâm Thảo, một cô giáo trẻ xinh đẹp mới tốt nghiệp từ trường sư phạm.
Lâm Thảo cao khoảng tầm một mét sáu mươi lăm, tóc buộc đuôi ngựa, cười lên sẽ lộ hai cái răng nanh nhỏ đáng yêu.
Lâm Thảo thấy Dao Châu đến trường thì đôi mắt lóe lên vẻ vui mừng, cô kinh ngạc nói với Triệu Hùng: "Bố Dao Châu à! Không phải anh nói muốn chuyển trường cho Dao Châu sao?"
"Không chuyển nữa! Tôi muốn để Dao Châu tiếp tục học ở trường của các cô."
Trước kia Triệu Hùng nói với Lâm Thảo là muốn "chuyển trường" cho con gái, thực ra cũng vì một lý do.
Nếu công ty của vợ Lý Thanh Tịnh phá sản, đừng nói đến "học phí" cho con gái mà ngay cả tiền sinh hoạt cũng đã là vấn đề.
Lâm Thảo đưa tay vuốt ve hai má của Dao Châu, nở nụ cười chân thành, cô vui vẻ đáp: "Vậy thì tốt quá rồi.
Tôi thích Dao Châu nhà anh nhất đấy."
"Cô Thảo ơi, con cũng thích cô." Dao Châu ngọt ngào trả lời, kéo lấy tay Lâm Thảo.
Triệu Hùng khẽ mỉm cười, anh nói với Lâm Thảo: "Cô giáo à, vậy giao Dao Châu cho cô nhé."
"Bố Dao Châu cứ yên tâm."
"Đúng rồi, tiền học phí tháng sau của con bé tôi sẽ chuyển qua tài khoản cho cô."
"Được rồi!"
Lâm Thảo dịu dàng nở nụ cười, ôm lấy Dao Châu xoay người vào nhà trẻ.
Sáng sớm Lý Thanh Tịnh đã phải đi đến công ty Minh Quân để bồi thường hai tỷ tám tiền nợ.
Số tiền này như một ngọn núi lớn đè lên khiến cô không thở nổi.
Vào giây phút trả hết tiền xong, trong lòng cô có cảm giác sung sướng không nói nên lời.
Ông chủ của công ty Minh Quân tên là Trần Minh Quân, sau khi Lý Thanh Tịnh bồi thường xong tiền nợ, Trần Minh Quân mới gọi một cuộc điện thoại, báo cáo với người bên đầu dây là Lý Thanh Tịnh đã trả hết nợ rồi.
Người phía bên kia trầm giọng nói với Trần Minh Quân: "Tôi biết rồi." Sau đó người kia không hỏi lấy một tiếng mà thẳng thừng cúp máy.
Trần Minh Quân cảm thấy rất lạ, mình giúp người ta bày ra cái hố cho Lý Thanh Tịnh nhảy vào.
Vậy mà phản ứng của đối phương khiến cho anh ta cảm thấy bất ngờ thật.
Hôm nay, tâm trạng của Lý Thanh Tịnh rất vui vẻ.
Nếu có thể ký được hợp đồng này, công ty của cô sẽ cải tử hồi sinh rồi.
Cho nên hôm nay cô cố tình trang điểm tỉ mỉ.
Dáng người cô cao đến một mét bảy, da trắng nõn nà, đôi chân dài trắng mịn, dù là đi đến đâu cũng là một cảnh đẹp ý vui.
Sau khi bắt xe tới tập đoàn Khải Thời, Lý Thanh Tịnh sửa sang lại trang phục của mình, thấy mình trang điểm ổn thỏa rồi, quần áo cũng thoải mái, cô mới từ từ đi tới tập đoàn Khải Thời.
Lý Thanh Tịnh đưa danh thiếp của mình cho cô gái ở trước bàn lễ tân, nở nụ cười ấm áp, cô khách sáo nói: "Tôi là Lý Thanh Tịnh của công ty thiết kế đóng gói Dao Châu, phiền cô báo giúp tôi, tôi muốn gặp phó tổng giám đốc Dân.
"Xin hỏi cô có hẹn trước không?" Cô gái ở bàn lễ tân hỏi.
Lý Thanh Tịnh lắc đầu, nói: "Chồng tôi nói chỉ cần nhắc tên tôi là Lý Thanh Tịnh thì phó tổng giám đốc Dân sẽ gặp."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!