Mới sáng sớm, Vũ Minh đã đến công ty.
Anh ta lập ra "Công ty Bảo mật thông tin Minh Thuẫn", trong vòng chưa đầy hai tháng ngắn ngủn đã thiết lập được quan hệ hợp tác với chục công ty xí nghiệp.
Tất nhiên, công ty của Vũ Minh phát triển nhanh, đều là nhờ anh trai Vũ Trần giúp đỡ.
Vũ Minh trên thương thường rất có dã tâm, anh ta dự định trong vòng hai năm sẽ niêm yết các hoạt động của công ty.
Đến lúc ấy, đổi thành thật nhiều tiền, lại làm lại một công ty mạng như vậy.
Công ty phát triển như cá gặp nước, duy nhất một điều khiến Vũ Minh đau đầu là không cách nào có được Lý Thanh Tịnh.
Lúc còn ở trường học, Lý Thanh Tịnh đã được công nhận là hoa khôi của trường, cô còn được coi là người phụ nữ xinh đẹp nhất thành phố Hải Phòng.
Từ sau khi kết hôn, Lý Thanh Tịnh dường như có phần trưởng thành quyến rũ hơn, khiến Vũ Minh muốn có mà không được.
Anh ta không phải muốn cùng Lý Thanh Tịnh sống đến đầu bạc răng long, mà chỉ đơn thuần là muốn có được Lý Thanh Tịnh.
Nếu lúc đó anh ta không xuất ngoại, có lẽ người kết hôn với Lý Thanh Tịnh đã là anh ta rồi.
Mà bây giờ, cải trắng ngon lại bị con lợn Triệu Hùng kia chiếm lấy.
Vũ Minh gọi điện cho anh họ Vũ Trần.
"Anh! Bạn học cũ Hồ Dân của anh bị sao thế? Đến nhà họ Đào mà chẳng cho em chút mặt mũi nào cả."
Vũ Trần an ủi nói: "Tính cách của Hồ Dân trước nay đều không quan tâm tới ai, là hiệp khách độc hành của lớp anh.
Có điều, em đừng khinh thường Hồ Dân, anh ta được công nhận là người có tài của lớp anh đấy, rất có năng lực.
Không phải anh đã nói với em rồi sao, em là ông chủ vừa nhiều tiền vừa đẹp trai, muốn có kiểu người phụ nữ thế nào mà không được, sao lại nhìn trúng người phụ nữ đã kết hôn như Lý Thanh Tịnh kia chứ?"
"Cái này anh lại không hiểu rồi! Lý Thanh Tịnh là kiểu phụ nữ khiến người ta vừa nhìn đã có khát vọng chinh phục.
Hơn nữa, cô ấy gả cho một thằng chồng vô dụng cả ngày ăn không ngồi rồi, em cũng chỉ muốn cứu vớt cô ấy thôi."
"Muốn chiếm lấy vợ của nhà người ta, còn nói một cách quang minh chính đại như vậy, anh cũng phục em rồi.
Có thể giúp, anh đều đã giúp em.
Phần còn lại phải tự dựa vào em thôi.
Nhưng mà, anh cảnh cáo em đấy! Người phụ nữ như Lý Thanh Tịnh, vui chơi là được rồi.
"Biết rồi! Lải nhải mãi."
Vũ Minh không kiên nhẫn cúp điện thoại.
Vũ Minh gọi thư kí, hỏi lịch trình ngày hôm nay.
Thư kí nói với Vũ Minh, mười giờ sáng phải đi gặp một vị khách hàng.
Vị khách hàng này rất quan trọng với Vũ Minh, cho nên Vũ Minh chỉnh sửa lại quần áo, kêu thư kí cầm lấy tài liệu rồi xuống lầu.
Đến bãi đỗ xe, Vũ Minh đang định đi lấy xe thì va phải hai thanh niên chừng hai mươi hơn tuổi.
Một thanh niên trẻ trong đó tức giận mắng Vũ Minh: "Đi đường không có mắt à?"
Thư kí của Vũ Minh nói lí: "Rõ ràng là các người va vào chúng tôi trước, sao có thể ngậm máu phun người chứ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!