Chương 26: Tôi Vô Dụng Như Vậy Đấy

Lý Thanh Tịnh biết có thể hợp tác với tập đoàn Hùng Quang hay không có liên quan đến sự sống còn của xí nghiệp nhà họ Đào.

Cô không muốn tranh chấp với bà cụ vào lúc này nên bế con gái ra một góc ngồi xuống.

Triệu Hùng đi theo sau, ngồi xuống bên cạnh Lý Thanh Tịnh, im lặng nhìn Hồ Dân biểu diễn.

Chờ ba người nhà Lý Thanh Tịnh ngồi xuống, bà cụ Đào mới cười nói: "Phó tổng giám đốc Dân, tôi đã chuẩn bị cơm rượu ở phòng tiếp khách, chúng ta qua đó vừa ăn vừa nói chuyện được chứ?"

"Không cần đâu." Hồ Dân kiên quyết từ chối: "Bà Đào, chúng ta không cần trốn tránh, cứ trực tiếp nói rõ ràng là được.

Nhà họ Đào mọi người tìm tôi đến là vì muốn tranh cơ hội hợp tác với tập đoàn Hùng Quang đúng không?"

"Đúng đúng đúng.

Mọi người ở đây đều không phải người ngoài.

Nếu phó tổng giám đốc Dân có thể khiến nhà họ Đào chúng tôi trở thành đối tượng hợp tác, tôi nghĩ mối quan hệ mười mấy năm nay của chúng ta chắc chắn sẽ càng thêm vui vẻ.

Nếu như có yêu cầu gì, phó tổng giám đốc Dân cứ nói, nhà họ Đào chúng tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức đáp ứng."

Khuôn mặt Hàn Dân biểu cảm lạnh nhạt nói: "Thật ra thì tập đoàn Hùng Quang chúng tôi không phải là không muốn hợp tác với nhà họ Đào, chỉ là người mà nhà họ Đào mọi người cử đi không được.

Con trai bà Đào Yên Nguyên trong lúc hợp tác với chúng tôi đã ăn bớt nguyên vật liệu, những nguyên liệu cung cấp cho chúng tôi đều là sản phẩm không đạt tiêu chuẩn.

Bất động sản của tập đoàn Hùng Quang luôn được đánh giá tốt ở trong ngành, chỉ cần xảy ra sự cố công trình nghiêm trọng thì ai sẽ gánh đây?"

Bà cụ Đào nghe vậy thì mới biết nguyên nhân tại sao tập đoàn Hùng Quang không hợp tác với nhà họ Đào.

Cây gậy trong tay nện lên mặt đất, bà nghiêm nghị quát: "Nghịch tử, quỳ xuống cho ta."

Bịch!

Hai đầu gối Đào Yên Nguyên mềm nhũn quỳ lên mặt đất.

Ông ta không ngờ Hàn Dân vừa tới đã vạch trần tội lỗi của ông ta rồi.

"Mẹ, tại con nhất thời hồ đồ, động tay chân trong đó bị phó tổng giám đốc Dân phát hiện.

Con đảm bảo sau này sẽ không như vậy nữa."

"Còn có sau này?"

Bà cụ Đào vứt cây gậy trong tay về phía con trai út Đào Yên Quân, nói: "Thằng tư, đánh mười gậy cho mẹ."

Gia pháp nhà họ Đào rất nghiêm khắc, bốn anh em bị bà cụ Đào đánh từ nhỏ đến lớn.

Đào Yên Quân cũng rất căm giận bởi vì lòng tham của anh cả Đào Yên Nguyên mà làm mất đi việc làm ăn của cả nhà.

Ông ta nhặt lấy cây gậy, hung hăng đánh mười gậy lên trên người Đào Yên Nguyên.

Lúc nhỏ Lý Thanh Tịnh cũng từng chịu hình phạt này, trong lòng vô cùng sợ hãi, lo lắng lát nữa bà cụ Đào xong việc cũng sẽ dùng thủ đoạn như vậy trừng phạt mình.

Dường như Triệu Hùng cảm nhận được nỗi sợ trong lòng Lý Thanh Tịnh, anh nhẹ nhàng nắm lấy đôi tay mềm mại nhỏ bé của cô, đôi bàn tay lạnh ngắt, rõ ràng trong lòng sợ hãi nhát gan vô cùng.

Sau khi đánh phạt Đào Yên Nguyên, bà cụ nói với Hàn Dân: "Phó tổng giám đốc Dân, là tại tôi không dạy dỗ cẩn thận, xảy ra chuyện tồi tệ như vậy.

Thế này đi, chỉ cần cậu đồng ý để nhà họ Đào hợp tác với tập đoàn Hùng Quang thì nhà họ Đào chúng tôi bằng lòng chia cho phó tổng giám đốc Dân năm phần trăm hoa hồng.

Không biết ý của phó tổng giám đốc Dân thế nào?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!