Chương 2: Ly Hôn Với Chồng Em

Khi Triệu Hùng về nhà, anh thấy vợ mình Lý Thanh Tịnh đang đứng cùng một người đàn ông cao to đẹp trai, bên cạnh chiếc xe Bentley đậu dưới lầu.

Triệu Hùng cũng có biết người này, là một bạn học thích Lý Thanh Tịnh thời đại học, có tên là Vũ Minh.

Có người nói, sau khi tốt nghiệp anh ta đã ra nước ngoài rồi, không ngờ bây giờ lại trở về.

Có lẽ Lý Thanh Tịnh đang nói chuyện với Vũ Minh quá mức chú tâm, đến nỗi cô không nhận ra Triệu Hùng đến.

Bỗng nhiên Vũ Minh nói: "Thanh Tịnh, anh không ngờ em lại kết hôn sớm đến vậy."

Lý Thanh Tịnh vuốt mái tóc qua tai, cô ngẩng đầu lên nhìn Vũ Minh: "Sau khi tốt nghiệp, ông nội muốn tôi gả cho anh ấy."

"Nhưng nghe nói tên Triệu Hùng kia đến ở rể nhà em mà không xu dính túi, em xuất sắc như vậy, sao lại muốn gả cho cái loại vô dụng đó?"

Lý Thanh Tịnh giải thích: "Lúc đó ông nội tôi bệnh nặng, đây là tâm nguyện duy nhất của ông.

Ông nội hiểu tôi nhất, tôi không đành lòng từ chối ông."

"Em muốn tủi thân sống hết cả đời với một người đàn ông như vậy hả, có đáng không?"

Lý Thanh Tịnh thở dài, nói: "Có lẽ đây là số mệnh của tôi rồi."

"Vậy em còn phải bồi thường cho công ty Minh Quân bao nhiêu tiền?"

"Tôi bán hết nhà và xe thì còn thiếu hai tỷ tám nữa.

Nếu không được tôi sẽ bán các máy móc trong công ty, có thể bán được hơn bảy trăm triệu nữa."

"Không cần bán máy móc đâu.

Anh có thể cho em mượn tiền.

Anh tin với khả năng của em, chắc chắn sẽ có ngày đông sơn tái khởi."

Lý Thanh Tịnh nghe nói Vũ Minh sẽ cho mình mượn tiền, cô kích động nói: "Thật sao, đàn anh chịu cho tôi mượn tiền à?"

"Đương nhiên rồi." Vũ Minh gật đầu, sau đó anh ta còn bổ sung một câu: "Nhưng mà anh sẽ cho em mượn tiền với một điều kiện."

"Điều kiện gì, anh nói đi?"

"Ly hôn với chồng em đi."

Ánh mắt Vũ Minh nhìn chằm chằm vào cơ thể mềm mại uyển chuyển của Lý Thanh Tịnh một cách trắng trợn không chút kiêng dè, chỉ hận không thể ôm cô vào lòng, hôn mấy cái.

"Chuyện này..."

Lý Thanh Tịnh yên lặng một hồi.

Cô nghe Vũ Minh nói tiếp: "Em cứ suy nghĩ đi, nếu anh không cho em mượn tiền thì có khả năng em sẽ bị kiện ngồi tù đấy.

Bên nào nặng nhẹ, chắc em sẽ hiểu được.

Hơn nữa có một thằng chồng vô dụng như vậy, em còn níu giữ để làm gì?"

Đúng lúc này, Triệu Hùng quát về phía Vũ Minh: "Chó ngoan đừng cản đường, nhường đường đi."

Triệu Hùng hừ với Vũ Minh một cái rồi nói: "Tôi còn tưởng Vũ Minh anh tốt bụng cho Thanh Tịnh mượn tiền.

Hóa ra quay đi quay lại là muốn phá hoại gia đình nhà người khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!