Chương 19: Nuôi Chó Mèo Còn Có Tình Cảm

Triệu Hùng dùng 10 tỷ rưỡi mua lại căn nhà mà Lý Thanh Tịnh đã bán đi, cùng đối phương giao hẹn trong ba ngày sẽ chuyển ra khỏi căn nhà này.

Hai người đến trung tâm giao dịch bất động sản, một tay giao tiền, một tay làm thủ tục sang tên đổi chủ.

Trùng hợp là, người làm thủ tục thay tên lại vẫn là nhân viên lần trước.

Hỏi trêu đùa hai người: "Hai người có chuyện gì vậy? Chưa đến hai tháng đã quay lại đổi tên rồi?"

Câu hỏi này làm Triệu Hùng cùng đối phương nhìn nhau mà cười, không biết phải trả lời thế nào.

Chuyện căn nhà cũng coi như ổn thỏa, vợ và con cuối cùng cũng không cần phải ở trong căn nhà thuê chật hẹp cũ nát nữa.

Nhưng làm sao để giấu diếm được vợ Lý Thanh Tịnh đây? Ánh mắt anh lóe lên, bỗng nhiên có ý tưởng.

Triệu Hùng móc điện thoại ra, lập tức gọi ngay cho Trần Thiên Trung.

Trần Thiên Trung nghe xong ý tưởng của Triệu Hùng, tỏ ý sẽ hoàn toàn ủng hộ anh, đến lúc đó đảm bảo sẽ làm cho Triệu Hùng không chê vào đâu được.

Điều này làm Triệu Hùng thở phào một hơi, dùng cách này, có lẽ sẽ tạm thời giấu được Lý Thanh Tịnh.

Làm con rể mấy năm, nếu đột nhiên Triệu Hùng nói với Lý Thanh Tịnh rằng anh là người giàu có, chắc chắn Lý Thanh Tịnh sẽ không chấp nhận được hiện thực.

Lại nói, anh và Lý Thanh Tịnh chỉ dựa vào đứa con mà duy trì cuộc hôn nhân này, không hề có chút cảm tình nào.

Tất cả đều cần một quá trình tiến hành tuần tự, giờ vẫn chưa phải lúc ngả bài cho Lý Thanh Tịnh.

Thấy sắp đến giờ đón con, Triệu Hùng liền lái xe đến nhà trẻ.

Chiếc xe hôm đó bị đâm, vị trí cản trước bị lõm xuống một chút, không ảnh hưởng đến việc lái xe.

Cho nên, Triệu Hùng cũng lười đến cửa hàng 4S sửa chữa.

Dự định qua mấy ngày nữa, đổi một chiếc xe khác từ chỗ Trần Thiên Trung, để người của ông ta sửa xe giúp.

Đón được Dao Châu, Triệu Hùng lại lái xe đưa con đến bệnh viện.

Lý Thanh Tịnh làm phẫu thuật xong, trạng thái tinh thần ngày một tốt lên, cơ thể cũng hồi phục không tồi.

Bác sĩ nói, qua hai ba ngày nữa thì có thể xuất viện.

Dao Châu vừa bước vào phòng bệnh liền chạy ngay tới bên cạnh Lý Thanh Tịnh.

Lý Thanh Tịnh nhẹ nhàng vỗ về mái tóc của con gái, trong đôi mắt đẹp tràn đầy tình thương của người mẹ.

Cô xoa đầu Dao Châu, nhẹ giọng hỏi: "Dao Châu, hôm nay ở trường có ngoan không, có nghe lời cô giáo không?"

"Mẹ, bây giờ con rất ngoan, cũng rất lợi hại đấy." Vẻ mặt Dao Châu kiêu ngạo.

Lý Thanh Tịnh chớp chớp mắt, cười hỏi: "Thế con lợi hại thế nào?"

"Lần trước, không phải con đánh nhau với Đặng Duy sao? Bây giờ cậu ta là bảo vệ và người hầu của con, không ai dám bắt nạt con nữa."

Lý Diệu Linh vừa nghe liền cười khúc khích, trêu ghẹo nói với Dao Châu: "Dao Châu, cháu được đấy! Dì cháu cũng chưa bằng cháu đâu."

Dao Châu vừa tới liền khiến phòng bệnh tràn đầy tiếng nói cười.

Triệu Hùng nói với Lý Diệu Linh: "Diệu Linh, mai em phải lên lớp đúng không? Vậy không cần tới chăm sóc chị em nữa, để anh chăm sóc là được."

"Được thôi! Vậy hôm nay em sẽ giúp hai người trông Dao Châu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!