Hàn Mân một lần nữa từ chối đáp lời anh ta: "Không cần phải suy nghĩ, chúng tôi sẽ không chấp nhận đầu tư của Dubanfik. Ngoài ra, tôi muốn nói với anh rằng đây không phải là nước ngoài của anh. Nếu anh muốn chèn ép công ty của chúng tôi, chúng tôi sẽ khiến công ty Dubanfik của anh phải trả một cái giá rất đắt!"
Trong ánh mắt Trần Văn Sơn tràn đầy sự tán thưởng, liếc nhìn Hàn Mân một cái.
Hàn Mân tràn đầy chính trực, nói chuyện rất đúng mực. Không hề luống cuống khi trước mặt Công ty Dubanfik hùng mạnh. Sự điềm tĩnh này quả thực là phong thái của một vị đại tướng.
Ôn Thành thấy Hàn Mân một lần nữa từ chối, liền thay đổi giọng điệu: "Phó tổng Hàn, nếu Tập đoàn Hùng Quang của anh không chấp nhận đầu tư của chúng tôi, chi bằng chúng ta thay đổi phương thức hợp tác, chúng ta cùng phát triển các dự án trong khu đô thị mới của công ty anh. Thế nào?"
"Đừng nghĩ về điều đó! Chúng tôi có một hạng mục quy hoạch khu đô thị mới ở Hải Phòng, nhưng sẽ không cùng các người hợp tác phát triển."
"Vậy anh đã chọn đối đầu với Công ty Dubanfik?"
"Là các người đã sớm đứng ở vị trí đối Tập đoàn Hùng Quan chúng tôi!" Hàn Mân đôi mắt tỏa ra hào quang sắc lạnh, nhìn chằm chằm Ôn Thành nói: "Đừng tưởng rằng chúng tôi không biết, công ty Dubanfik của các người âm thầm làm ra chuyện tốt gì? Mặc dù không trực tiếp ra tay với Tập đoàn Hùng Quang chúng tôi, nhưng vẫn lợi dụng tin tức dư luận để tạo ra sự khủng hoảng cho công ty chúng tôi.
Món nợ này, tôi sẽ từ từ tính hết với anh!"
Hai người mà Ôn Thành dẫn heo, đều là người người nước ngoài.
Hai người nước ngoài này không biết tiếng Việt Nam, chỉ có thể dựa vào thông dịch viên bên cạnh giúp họ thuật lại. Nhưng hai người đó nói chuyện bằng tiếng Anh, Hàn Mân lại có thể hiểu được.
Hai người nước ngoài cùng Ôn Thành trao đổi vài câu, Ôn Thành gật đầu.
Ôn Thành nói với Hàn Mân: "Phó tổng giám đốc Hàn, hai thành viên hội đồng quản trị của công ty chúng tôi, có một tiết mục muốn chơi với anh."
"Là muốn có một trận đấu đấu quyền anh đúng không?" Hàn Mân hỏi.
Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Vưu Vật
- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Nàng Dâu Cực Phẩm Ngôn Tình, Sủng Ôn Thành gật đầu, cười nói: "Chúng tôi dẫn theo một vị Quyền vương tới đây! Vị Quyền vương này khiêu chiến hơn mười cao thủ trong nước, sau cùng những đối thủ kia, không chết, cũng dính trọng thương. Cho nên, nếu các anh dám tiếp nhận sự thách đấu này, trước trận đấu sẽ ký vào bản cam kết sinh tử."
"Chuyện đàm phán không thành rồi, chúng tôi đành phải buông bỏ thôi!" Ôn Thành nói.
Hàn Mân nói nhỏ với Trần Văn Sơn.
Trần Văn Sơn gật đầu, thì thầm vào tai Hàn Mân một một tràng.
Hàn Mân hỏi Ôn Thành: "Đánh một trận quyền anh cũng được! Tuy nhiên, chúng ta phải có một chút giải thưởng gì đó. Nếu không có giải thưởng, thì trận đấu này không có gì thú vị cả."
"Giải thưởng mà anh muốn là gì?" Ôn Thành hỏi.
"Một tỷ! Dám nhận không?" Hàn Mân nhấc mày hỏi.
Ôn Thành nào dám tự tiện làm chủ, thì thầm một lúc với hai người nước ngoài bên cạnh.
Hai người kia nghe xong, gật đầu đồng ý với điều kiện của Hàn Mân.
Lần này, Hàn Mân chăm chăm muốn chĩa mũi nhọn vào Ông Thành. Ngược lại, Ôn Thành thấy bộ dạng của Hàn Mân cũng không dễ chịu gì. Cũng muốn thông qua trận quyền đấu này, giết chết nhuệ khí của đối phương.
Cả hai giám đốc đều đồng ý, anh ta tự thấy rất vui.
"Đánh cuộc, một tỷ là một tỷ! Đến lúc đó, chúng ta sẽ cùng chuyển tiền vào một tài khoản công cộng. Bất cứ ai giành chiến thắng, số tiền này sẽ thuộc về người đó." Ôn Thành nói.
Hàn Mân gật đầu: "Thỏa thuận vậy đi! Đường Thể Bắc của thành phố Hải Phòng, có một quyền quán, chúng ta hãy đến đó để tỉ thí! Anh chốt thời gian đi."
"Tối mai lúc 8 giờ!"
"Ok!" Hàn Mân gật đầu.
Ôn Thành đứng dậy và nói: "Vậy chúng ta sẽ gặp nhau vào tối mai!" Nói xong, cùng với đám người đang chờ kia rời đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!