Lúc Triệu Hùng quay lại bệnh viện nói với Lý Thanh Tịnh rằng mình đã mời gần hết nhân viên của "công ty thiết kế bao bì Dao Châu" quay lại, Lý Thanh Tịnh quả thực không dám tin vào tai của mình.
"Trương Châu Đình quay lại rồi sao?" Lý Thanh Tịnh không dám tin, hỏi.
Triệu Hùng gật đầu, nói: "Quay lại rồi!"
"Anh Ngô, Ngô Quốc Lương thì sao?"
"Cũng quay lại rồi!"
Triệu Hùng gọi điện thoại cho Trương Châu Đình, điện thoại vừa kết nối thì Triệu Hùng liền nói là vợ anh
- Lý Thanh Tịnh muốn nói chuyện với cô ấy.
Bởi vì mở loa ngoài nên nghe thấy Trương Châu Đình hưng phấn nói trong điện thoại: "Chị Thanh Tịnh, tốt quá rồi! Cuối cùng em cũng quay về làm việc bên chị."
Triệu Hùng không nói cho Trương Châu Đình, Ngô Quốc Lương và những người khác về chuyện Lý Thanh Tịnh nhập viện.
Lý Thanh Tịnh giọng nghẹn ngào nói: "Quay lại thì tốt! Quay lại thì tốt!"
Lúc gọi điện thoại cho Ngô Quốc Lương, cậu ta còn thề son sắt, đảm bảo với Lý Thanh Tịnh: "Bảo đảm thêm ca thêm giờ, hoàn thành nhiệm vụ sản xuất của công ty."
Cô em vợ Lý Diệu Linh nhìn chằm chằm Triệu Hùng ở bên cạnh đang đút cho Dao Châu ăn trái cây.
Trong lòng cô nổi lên thắc mắc: "Đây có còn là tên Triệu Hùng vô dụng bất tài đó không?"
Trong thời gian chưa đến một ngày, triệu tập đầy đủ khoảng hai mươi nhân viên của công ty.
Năng lực xuất sắc này, một tên vô dụng bất tài không thể làm được.
Đợi Lý Thanh Tịnh cúp điện thoại, Triệu Hùng đắc ý nói: "Vợ, bây giờ em yên tâm giao công ty cho anh quản lý được rồi chứ?"
"Ừm! Làm rất tốt.
Sáng sớm mai bảo họ quét dọn vệ sinh công ty trước.
Sau đó, đưa bản thiết kế cho Trương Châu Đình, bảo cô ấy dựa theo yêu cầu trên đó mà làm."
"Vợ yên tâm đi, nhất định chúng ta sẽ tạo ra sản phẩm chất lượng cao phù hợp với yêu cầu của khách hàng trong thời gian quy định."
Triệu Hùng để con ở bệnh viện một lúc rồi bảo cô em vợ Lý Diệu Linh đưa Dao Châu về nhà.
Anh giặt khăn ấm, nhẹ nhàng lau mặt cho Lý Thanh Tịnh.
Ánh mắt chuyên chú đó của Triệu Hùng đột nhiên khiến cho Lý Thanh Tịnh sinh ra ảo giác trong lòng.
Trong khoảnh khắc này, đột nhiên cô cảm thấy Triệu Hùng rất có mùi vị của người đàn ông.
"Trên mặt anh có hoa sao? Vợ, em say mê nhìn chằm chằm anh như vậy làm gì thế?" Triệu Hùng vô thức sờ má của mình.
Lý Thanh Tịnh đỏ mặt, lườm Triệu Hùng một cái, lạnh lùng nói: "Em nhìn anh là muốn xem thử anh có suy nghĩ quấy rối không đấy!"
"Vợ yên tâm đi, anh sẽ không nhân lúc người khác sơ hở mà hãm hại đâu.
Anh sẽ khiến em yêu anh một cách cam tâm tình nguyện."
"Hứ! Mãi mãi anh sẽ không đợi được giây phút đó."
Lý Thanh Tịnh làm khuôn mặt đẹp trở nên lạnh lùng, nói: "Triệu Hùng, cho dù em không có thích anh đi nữa, cũng không thay đổi được sự thực anh chính là bố của con em.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!