Sau khi nghe "Cá mè hoa" Vương Đức Giang nói, Triệu Hùng cười nhẹ một cái.
Anh lấy trong túi ra một bao thuốc lá 45 nghìn, rút ra một điếu rồi châm lửa để hút, thở ra một làn khói mỏng bay phảng phất.
Triệu Hùng nói với Vương Đức Giang: "Ông chủ Giang, dù sao anh cũng mở sòng bạc ở đây rồi, lẽ nào không để khách thắng được sao?"
"Ý tôi không phải như vậy, tôi chỉ muốn hỏi cậu có hứng thú làm việc với chúng tôi hay không thôi?"
"Tôi không có hứng!"
Gương mặt Triệu Hùng lạnh lùng, thẳng thắn từ chối yêu cầu của Vương Đức Giang.
"Ông chủ Giang, lấy giấy ghi nợ của Ngô Quốc Lương ra đi! Tôi trả tiền giúp cậu ta!"
Vương Đức Giang lật tìm giấy tờ trong ngăn kéo, lấy giấy ghi nợ của Ngô Quốc Lương ra.
Ngô Quốc Lương gật đầu với Triệu Hùng, ngầm bảo đó chính là giấy ghi nợ của cậu ta.
Triệu Hùng trả cho Vương Đức Giang số tiền cả gốc lẫn lãi mà Ngô Quốc Lương nợ gã ta.
Lúc Triệu Hùng đưa Ngô Quốc Lương rời đi, anh nghe thấy Vương Đức Giang chế nhạo nói: "Nếu để các cậu rời đi như thế này, tôi thật không còn mặt mũi nào cả.
Tôi sẽ trả lại tiền cho các cậu nếu các cậu thắng tôi.
Thế nào? Không phải tiền đều là của tôi sao?"
Triệu Hùng nhướng mày, nói: "Sao, muốn chơi ngang à?"
"Tôi muốn chơi ngang đấy thì sao?"
Vương Đức Giang vừa bấm nút trên bàn, bốn người đàn ông to lớn đã đẩy cửa bước vào.
Vương Đức Giang hừ lạnh một tiếng: "Cho bọn chúng một bài học đi!"
Triệu Hùng ném tàn thuốc xuống đất rồi giẫm nát.
Triệu Hùng chưa kịp lên tiếng thì Nông Tuyền đã xông lên rồi.
Nông Tuyền là người chỉ biết đánh nhau! Như thể đánh nhau chính là niềm hạnh phúc nhất của cậu ấy vậy.
Mấy tên to xác kia còn chưa rõ chuyện gì đang xảy ra, bỗng cảm thấy hoa mắt chóng mặt.
Bọn chúng bị Nông Tuyền liên tiếp ra đòn vật ngã xuống đất.
Nông Tuyền được sinh ra với sức mạnh siêu nhiên, biệt danh "Nông phu tam Tuyền" của cậu ấy cũng không phải tự nhiên mà có.
Một đấm thì ngã, hai đấm thì bị thương, ba đấm thì chết.
Không gian phòng làm việc khá nhỏ, đợi đến lúc Vương Đức Giang tỉnh ngộ ra thì đàn em của gã ta đã cuộn tròn, nằm sõng soài trên đất rồi.
Nông Tuyền vỗ tay, nói với Triệu Hùng: "Cậu chủ, đã giải quyết xong rồi ạ!"
Triệu Hùng gật đầu, nhìn Vương Đức Giang đang đờ đẫn, nói: "Ông chủ Giang, tốt hơn là anh nên suy nghĩ kỹ trước khi làm việc.
Nếu không, ngày mai tôi không ngại đóng cửa sòng bạc của anh đâu."
Nói xong, anh đưa Ngô Quốc Lương rời khỏi đây.
Sau khi Triệu Hùng rời đi, Vương Đức Giang gọi điện thoại cho đại ca "Văn Báo".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!