Chương 10: Tôi Chỉ Là Một Tài Xế

Sau khi bà cụ Đào nói xong, Lý Thanh Tịnh tiếp lời nói một câu: "Theo như cháu biết thì bây giờ tập đoàn Khải Thời đổi tên thành tập đoàn Hùng Quang rồi."

"Tập đoàn Hùng Quang?"

Bà cụ Đào nhíu mày, nhìn Lý Thanh Tịnh hỏi: "Thanh Tịnh, tin tức này của cháu đáng tin không?"

"Đáng tin." Lý Thanh Tịnh quả quyết nói.

Bà cụ Đào nói: "Cho dù tên là gì thì cũng phải nắm chắc cơ hội hợp tác lần này.

Ta sẽ xem biểu hiện của mọi người, sau đó sẽ phân chia lại tỷ lệ nắm giữ cổ phần nhà họ Đào của mọi người lại từ đầu."

Vừa nghe chuyện liên quan đến "tiền" và lợi ích của mình thì ai ai cũng tranh lên trước sợ rớt lại phía sau, thể hiện năng lực của bản thân với bà cụ Đào.

Bác cả Đào Yên Nguyên nói: "Mẹ, chuyện hợp tác để con đi tìm phó tổng giám đốc Dân của tập đoàn Hùng Quang nói chuyện xem sao."

Dì ba Đào Yên Quyên cũng cướp lời: "Con rể con là người ở Cục Công thương, để con bảo nó tìm cục trưởng của bọn họ nói chuyện, xem xem có thể nói chuyện với tập đoàn Hùng Quang được không?"

Cậu út Đào Yên Quân cũng nói: "Mẹ, con có mối quan hệ khá tốt với vài nhân viên cấp cao trong tập đoàn Hùng Quang, con cũng đi xem thế nào."

Chỉ còn lại nhà Đào Yên Hoa.

Trong lòng Đào Yên Hoa gấp đến mức như kiến bò trên chảo nóng.

Nếu như nhà bà tham gia vào hạng mục này thì chờ đến lúc bà cụ Đào nhắm mắt xuôi tay, chắc chắn bà sẽ không được chia bao nhiêu gia sản.

Bản thân bà ở nhà chồng nghèo túng thì đã đành, giờ người mà con gái bà lấy cũng là một kẻ vô dụng, hoàn toàn không thuận theo bà.

Trong lúc Đào Yên Hoa đang không biết làm thế nào thì Vũ Minh cất giọng nói: "Phó tổng giám đốc Dân của tập đoàn Hùng Quang là bạn học của anh trai cháu.

Cháu có thể bảo anh trai ra mặt nói chuyện."

Đào Yên Hoa vừa nghe xong thì như mở cở trong bụng, Vũ Minh thực sự làm mình nở mày nở mặt mà.

Nếu cậu ta là con rể của mình thì tốt biết bao.

Bà ta khoe khoang nhìn dì ba Đào Yên Quyên, cười nói: "Mẹ, có bạn học của Thanh Tịnh ra mặt nên mẹ yên tâm đi."

Bà cụ Đào "ừm" một tiếng rồi nói: "Hy vọng mọi người sẽ không khiến mẹ thất vọng.

Nếu như mất đi cây đại thụ tập đoàn Hùng Quang này thì cái cơ nghiệp mà bố của các con gây dựng nên sẽ bị hủy ở trong tay chúng ta."

Lý Thanh Tịnh vốn muốn nói Triệu Hùng là tài xế của tổng giám đốc Trần Thiên Trung, nhưng nhìn anh ngồi ở một bên chỉ cúi đầu ăn cơm, hình như không có hứng thú với việc này nên không nói ra nữa.

Trong lòng lấy làm kỳ lạ, Triệu Hùng có một cơ hội tốt như vậy để khiến cho người nhà họ Đào nhìn với cặp mắt khác nhưng lại làm thinh.

Nếu như mọi người đều đã có cách thì để xem biểu hiện của mọi người.

Ăn cơm đi!"

Trong lúc ăn cơm, bà cụ Đào hỏi Lý Thanh Tịnh: "Thanh Tịnh, vụ kiện cáo của cháu thế nào rồi?"

"Không sao rồi, cháu đã trả hết số tiền còn nợ rồi ạ."

"Mượn được tiền rồi à?"

"Vâng mượn được rồi."

Bà cụ Đào liếc nhìn Đào Yên Hoa một cái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!