Thành phố Hải Phòng, trước cửa sổ cửa hàng đồ ăn nhanh KFC ở cao ốc Tam Giang.
Ánh mặt trời tỏa xuống, nhiệt độ lên đến hơn ba mươi, rất nhiều người đều xếp hàng mua kem.
Một cô bé đáng yêu khoảng tầm bốn, năm tuổi đang hí hửng, ôm lấy đùi một người đàn ông mặc quần ca rô lớn và mang dép xỏ ngón, cô bé làm nũng: "Bố ơi! Con muốn ăn kem."
Người đàn ông âu yếm xoa đầu con, nói: "Dao Châu ngoan, ăn nhiều kem sẽ mập đấy, đợi về nhà bố tự làm cho con nhé."
"Không mà.
Con thích ăn kem KFC, lâu rồi bố chưa mua cho con."
Dường như người đàn ông cũng quyết định mua một cây cho cô con gái.
Nhưng tìm hết túi trên người cũng chỉ kiếm được có bảy ngàn, đây là tiền để Triệu Hùng đi xe buýt về nhà, hơn nữa một cây kem cũng phải gần hai mươi ngàn, số tiền này không đủ mua một cây.
Triệu Hùng nhét tiền vào túi áo, anh dịu dàng khuyên cô bé Dao Châu: "Dao Châu à, bố không mang đủ tiền.
Lát nữa đợi mẹ từ tòa án ra, để mẹ mua cho con được không?"
"Vâng." Đôi mắt cô bé sáng bừng, non nớt hỏi: "Bố ơi, nhà mình bán hết phòng lớn rồi, khi nào mình mới có thể quay về phòng lớn ở ạ?"
"Nhanh thôi, đợi bố tìm được việc, bố có thể kiếm được tiền để mua nhà lớn rồi."
Triệu Hùng vừa dứt lời thì phía sau có một người phụ nữ tóc ngắn được uốn cong, khoảng tầm năm mươi tuổi, bà ta quát một cô gái xinh đẹp cao gầy, mặc bộ đồng phục công sở: "Thanh Tịnh, con thấy không? Con gái muốn ăn kem có mấy ngàn mà Triệu Hùng cũng không mua nổi nữa.
Một thằng ăn hại vô dụng như vậy mà con còn nuôi nó để làm gì? Công ty con có nguy cơ phá sản, bán nhà bán xe hết, thằng ăn hại này vẫn còn ăn bám con.
Rốt cuộc con nghĩ gì vậy hả?"
"Mẹ à, trước mặt con bé mẹ nói cái gì vậy?" Lý Thanh Tịnh không vui nên vẻ mặt cũng không được thoải mái.
"Con ly hôn với cái thằng này đi, mẹ cho con hai tỷ tám ra tòa.
Nếu không đừng gọi mẹ là mẹ nữa."
Lý Thanh Tịnh uất ức nói: "Lúc trước khi ông nội còn sống đã đứng ra làm chủ cuộc hôn nhân này, mẹ và bố cũng đều ngầm đồng ý.
Giờ đứa bé đã lớn như vậy rồi, mẹ bảo con phải làm sao đây?"
"Không phải ông nội con đã chết rồi sao? Con gái mẹ xinh đẹp như vậy, sao mà không ai muốn.
Con vừa ly hôn thì sẽ có ngay mấy công tử nhà giàu xếp hàng chờ cưới con."
"Mẹ! Triệu Hùng sắp đi tìm việc rồi, con người sẽ thay đổi, con tin anh ấy."
Mẹ Lý Thanh Tịnh hừ mũi một tiếng, bà nói: "Con không chịu ly hôn với thằng nhãi Triệu Hùng này thì cứ chờ ngồi tù đi! Ông à, chúng ta đi!"
Bố Lý Thanh Tịnh bị vợ quản rất nghiêm, ông thở dài rồi đi theo vợ.
Lý Thanh Tịnh tủi thân ngồi xổm xuống đất, che mặt khóc.
Triệu Hùng ôm con tới bên cô, nhẹ giọng an ủi: "Thanh Tịnh, em đừng khóc.
Nhiều người nhìn lắm đấy.
Chúng ta về nhà đi!"
"Nhà? Chúng ta còn có nhà sao?" Lý Thanh Tịnh ngẩng đầu lên, nước mắt đầy mặt, cô khẽ nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!