"Anh đào được sao?" Gương mặt Lê Kim Huyên nghiêm túc, nhìn nụ cười đầy thâm ý của Trần Xuân Độ, khinh thường cười nhạo một tiếng.
"Anh không bằng nói viên Kim cương máu này là anh đánh tráo được còn đáng tin hơn." Đôi tay trắng nỏn của Lê Kim Huyên khoanh lại, nụ cười trên mặt vô cùng trào phúng.
Lê Kim Huyên sao có thể tin kế hoạch của Trần Xuân Độ được, Kim cương máu giá trị liên thành, dù cho một viên có phẩm chất kém nhất, cũng có giá mấy tỉ, vẫn là thứ mà nhiều người nghĩ cũng không dám nghĩ.
Mà loại châu báu trân quý như vậy, người trước mặt này lại vô sỉ nói là mình đào lên?
Quỷ mới tin!
Trần Xuân Độ cười nhạt một tiếng, không so đo những chuyện này, thực tế, năm đó Trần Xuân Độ ở Nam Phi chấp hành một nhiệm vụ bí mật, lần đó đúng lúc gặp một người bạn ở Nam Phi, nên cùng anh ta cùng nhau đào được Kim cương máu, sở dĩ anh ở trước mặt cậu Lê tự tin nói ra kim cương Mẫu Tử như vậy…. chính là vì đây là tự tay anh đào lên, cho nên nhất định phải rõ ràng.
Đọc FULL bộ truyện.
Thậm chí kim cương Mẫu Tử đưa đến hội đấu giá Nam Phi, một đường đều là do Trần Xuân Độ hộ tống, có thể nói, hiểu biết đối với Kim cương máu, cậu Lê chỉ có thể xem là nông cạn.
Trần Xuân Độ không tranh cãi, anh biết rõ, cho dù mình nói thế nào, Lê Kim Huyên cũng sẽ không tin…
… …
Nửa tiếng sau, Maybach cấp S dừng ở cửa biệt thự, cửa xe mở ra, Lê Kim Huyên từ trên xe bước xuống, đi vào biệt thự.
Đợi sau khi Trần Xuân Độ đỗ xe xong, cũng theo vào, nhìn thấy Tô Hiểu Vân đang ngồi trên ghế sofa xem tv, trong tay cầm mâm trái cây, đang hưởng thụ trái cây nhập khẩu ngọt ngào mọng nước.
"Thế nào rồi?" Tô Hiểu Vân nhìn thấy vẻ mặt Lê Kim Huyên không quá tốt, hỏi.
"Cậu hỏi anh ta?" Lê Kim Huyên hừ lạnh một tiếng, đi vào thang máy.
"Lê tổng ở đó gặp được cậu Lê." Trần Xuân Độ nói.
Trần Xuân Độ và Tô Hiểu Vân nói đơn giản mấy câu rồi đi vào phòng ngủ của mình, sau khi đóng cửa lại mới lấy điện thoại di động ra, bấm một dãy số.
"Lão đại, lúc nào mới có thể trở về, tôi đã ngốc ở thành phố T chán rồi, quán bar ở khắp thành phố T đều chơi qua một lần." Đầu bên kia điện thoại truyền đến giọng nói ấm ức của một thiếu niên.
"Đừng nói nhảm, sát thủ ám sát vợ tôi, có tra được không?" Trần Xuân Độ hừ lạnh một tiếng, thúc giục.
"Cái này…lão đại, cái này khó tra được, tôi tra nửa ngày, gia tộc lớn nhỏ ở Yến Kinh mọc lên như nấm, chỉ có mấy sát thủ, mỗi một người đều tiếp xúc qua quá nhiều gia tộc, không thể nào hạ thủ được." Thiếu niên oán giận nói.
"Bây giờ tôi cho cậu một manh mối, nhà họ Lê thành phố T, còn có cậu Lê ở Yến Kinh kia, đến thành phố T rồi." Sau khi Trần Xuân Độ nói xong, cúp điện thoại.
… …
Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Vưu Vật
- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Nàng Dâu Cực Phẩm Ngôn Tình, Sủng Một ngày chủ nhật, Trần Xuân Độ vẫn là làm xong bữa sáng, Lê Kim Huyên, Tô Hiểu Vân và Tô Loan Loan ba người lục tục xuống lầu, nhẹ nhàng đi đến trước bàn.
Giống như bình thường, Tô Loan Loan xuống sớm nhất, Tô Hiểu Vân tiếp theo, cho đến khi Tô Loan Loan sắp ăn xong rồi, Lê Kim Huyên mới từ lầu hai đạp dép đi xuống, chậm rãi mà đến.
Sau khi Lê Kim Huyên xuống, nâng ánh mắt lên nhìn lướt qua, lông mày đen nhánh cau lại, trên bàn cơm, đúng lúc chỉ còn lại một vị trí trống bên cạnh Trần Xuân Độ.
Lê Kim Huyên ngẫm nghĩ, cuối cùng vẫn đi đến bên cạnh Trần Xuân Độ, ngồi xuống.
"Lê tổng, nếm thử cái này đi, đây là sandwich thịt gà tiêu đen anh vừa học." Trần Xuân Độ nịnh nọt cười cười, gắp một miếng sandwich được làm tỉ mỉ lên, bỏ vào trong bát Lê Kim Huyên.
Mắt đẹp của Lê Kim Huyên trừng Trần Xuân Độ, lạnh lùng nói: " Không được gọi tôi Lê tổng!"
"Được rồi, được rồi." Trần Xuân Độ ngượng ngùng cười, đợi Lê Kim Huyên nhẹ nhàng cắn xuống một miếng sandwich, âm thầm lầm bầm một câu: "Em là vợ của anh, cũng không phải ở bên ngoài."
"Anh nói cái gì?" Đột nhiên, giọng nói Lê Kim Huyên nhẹ nhàng vang lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!