Chương 33: Cô dám bắt tôi

"Hậu quả?" Diệp Thái Linh sửng sốt, sau đó vung vẩy túi bột màu trắng trong tay: "Vậy anh có biết nắm giữ thứ này sẽ gặp hậu quả gì không?"

"Thi hành án tử ngay lập tức." Diệp Thái Linh gằn từng chữ, rõ ràng mạnh mẽ, đồng thời nhìn Trần Xuân Độ và Lê Kim Huyên bằng ánh mắt thông cảm đáng thương.

"Hậu quả của thứ này nghiêm trọng vậy sao?" Trần Xuân Độ sững sờ, lộ vẻ ngạc nhiên...

"Không biết tức là có tội, bây giờ ngay cả người nhà quê còn biết mấy thứ này không được đụng vào. Xem ra anh sống còn không bằng mấy người nhà quê kia nữa." Diệp Thái Linh nở nụ cười kiêu ngạo, đắc ý.

Cuối cùng cô ta cũng nắm được cơ hội để đưa tên khốn vô liêm sỉ này vào chỗ chết.

Cập nhật sớm nhất tại.

Các nhân viên cảnh sát phía sau đội trưởng Diệp nhìn Trần Xuân Độ ăn mặc cũ rách không thể tả bằng vẻ mặt lạnh lùng, mỉa mai.

Lê Kim Huyên tiếng tăm lẫy lừng hóa ra là một tội phạm buôn bán ma túy, mà chồng của Lê Kim Huyên lại không biết những kiến thức thông thường này.

Các nhân viên cảnh sát khinh bỉ nhìn Trần Xuân Độ như nhìn một con kiến.

Theo bọn họ thấy, ngay cả thứ này mà Trần Xuân Độ cũng không biết thì anh ta có chỗ nào xứng đôi với Lê Kim Huyên chứ?

Anh là cái thá gì? Sao Lê Kim Huyên lại coi trọng anh?

"Còng lại, mang đi!" Diệp Thái Linh lớn tiếng mở miệng.

"Đội trưởng Diệp, tôi cảm thấy đây là hiểu lầm." Đột nhiên, Lê Duy Dương bước từ bên ngoài phòng làm việc vào, nhìn thấy túi bột màu trắng trong tay Diệp Thái Linh, ông ta lập tức hiểu ra, sau đó bắt đầu cầu xin cho Lê Kim Huyên.

"Hiểu lầm? Bây giờ người và tang vật đều đã bắt được, chủ tịch hội đồng quản trị Lê, tôi không bắt ông coi như là không tệ rồi." Diệp Thái Linh đắc ý cười mỉa mai. Túi bột trắng trong tay cô ta là chứng cứ mạnh mẽ nhất.

Thậm chí, cổ phiếu của cả tập đoàn Lê thị sẽ vì vậy mà rớt giá sàn, địa vị của cả nhà họ Lê sẽ xuống dốc không phanh ở thành phố T này!

"Chủ tịch hội đồng quản trị Lê, tôi khuyên ông mau tránh ra, nếu không con gái và con rể rác rưởi của ông sẽ còn phải chịu đựng đau khổ hơn nữa." Diệp Thái Linh mở miệng nói.

Sắc mặt Lê Duy Dương khó coi, chậm rãi tránh ra.

"Còng tay chân anh ta lại!" Diệp Thái Linh nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Trần Xuân Độ Thần, ánh mắt sắc bén nói.

Lê Kim Huyên đứng bên cạnh, đôi mắt xinh đẹp hơi ngưng lại, lòng đầy căm tức nhưng lại không thể làm gì.

Đây là mượn việc công trả thù riêng! Tuyệt đối là mượn việc công trả thù riêng trần trụi!

Trần Xuân Độ lấy ra một điếu thuốc, ngậm lên miệng, sau đó phà ra một hơi nhìn Diệp Thái Linh thở dài nói: "Đội trưởng Diệp, tôi cứ tưởng cô là loại phụ nữ thông minh. Không ngờ... cô lại ngu như vậy."

Khuôn mặt xinh đẹp của Diệp Thái Linh khựng lại, hai mắt nhìn về phía Trần Xuân Độ, lập tức vẻ mặt trở nên lạnh lùng và dữ tợn!

"Chỉ với túi đồ trong tay này của cô mà cô cũng muốn bắt tôi vợ tôi?" Trần Xuân Độ khinh thường: "Mượn việc công để trả thù việc riêng... ngây thơ!"

"Anh!" Diệp Thái Linh cắn chặt đôi môi đỏ mọng, lời nói của Trần Xuân Độ lập tức khơi dậy lửa giận của trong lòng cô ta.

"Chứng cứ xác thực, anh còn gì để tranh luận." Diệp Thái Linh cắn răng mở miệng.

"Bằng chứng, nhìn kỹ thứ mà cô đang cầm đi." Trần Xuân Độ cười khinh thường hơn, ánh mắt vô cùng sâu xa.

Diệp Thái Linh cúi đầu, mở túi ni lông ra, vê mấy hạt bột phấn... Bỗng nhiên, thân thể mềm mại rung lên, cứng ngắc tại chỗ.

"Chuyện này... Chuyện này không thể nào!" Diệp Thái Linh trợn to hai mắt, nhìn túi bột màu trắng đầy ắp này, sắc mặt đột nhiên trở nên ảm đạm khó coi!

Diệp Thái Linh chậm rãi ngẩng đầu, vẻ mặt trở nên phức tạp chậm rãi hỏi: "Anh đã biết trước?"

Lúc này Diệp Thái Linh mới nhận ra bản thân cô ta đã phạm phải sai lầm, một sai lầm cực kỳ lớn. Đây không phải là heroin gì hết mà là một túi…bột mì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!