Chương 12: Ai mới là người không biết trời cao đất rộng

Đặng Vũ nói rất chuẩn xác, làm Lê Kim Huyên thầm lo lắng, cô trừng mắt với Trần Xuân Độ, vừa tức giận lại vừa bất đắc dĩ.

Người này được việc thì ít thì thất bại thì nhiều, suốt ngày chỉ biết tạo rắc rối cho mình!

Lê Kim Huyên lén kéo áo Trần Xuân Độ, bảo anh đừng tranh cãi với Đặng Vũ nữa, nếu còn tranh cãi, anh chỉ tự rước lấy nhục thôi!

So với Trần Xuân Độ, tất nhiên Lê Kim Huyên sẽ tin lời Đặng Vũ hơn, nếu anh thật sự có bản lĩnh, sẽ không tới ở rể nhà họ Lê, trở thành tên ở rể vô dụng để nhiều người chê cười!

Đặng Vũ bĩu môi xem thường, rồi nhìn Lê Kim Huyên, giọng điệu tràn đầy tiếc nuối: "Kim Huyên, anh cảm thấy tiếc thay cho em đấy, em nhìn xem, người chồng mà em lựa chọn là người thế nào, mặc dù là người ở rể, nhưng anh ta cũng nên biết điều một chút chứ? Nhưng giờ anh ta đang làm gì đây?"

Đọc truyện tại đây.

Lý Hương Tràm luôn ngồi im lặng ở bên cạnh bỗng lên tiếng giảng hòa: "Chỉ là một chai rượu vang thôi mà, mọi người đâu cần so đo nhiều như thế để tổn thương tình cảm của nhau, mau ăn cơm đi nào!"

Đặng Vũ khoanh hai tay trước ngực, lạnh lùng nhìn Trần Xuân Độ, rồi nói: "Đây không còn là chuyện một chai rượu vang nữa, do anh ta cứ khăng khăng muốn làm lớn chuyện, một người ngay cả việc thưởng thức rượu cũng không biết, còn muốn múa rìu qua mắt thợ!"

"Thật hoang đường."

Vẻ mặt vốn bình tĩnh của Trần Xuân Độ bỗng nở nụ cười thần bí sâu xa, anh nhìn Đặng Vũ rồi từ tốn nói: "Anh thật sự... hiểu về rượu à?"

Trần Xuân Độ nhìn chằm chằm Đặng Vũ, ánh mắt thâm thúy đó như một thanh kiếm sắc bén, xuyên qua người Đặng Vũ... làm anh ta run lên, cả người nhất thời cứng đờ!

Trong giây phút đó, Đặng Vũ bỗng sinh ra ảo giác, mình đang bị một con hung thú vô cùng dữ tợn nhìn chằm chằm.

Đặng Vũ nhìn chằm chằm Trần Xuân Độ, vẻ mặt thâm trầm như nước, trước mặt Trần Xuân Độ, hình như mình không thể che giấu bất kỳ bí mật gì!

Đặng Vũ chột dạ... Sao anh ta có thể hiểu về rượu chứ, cùng lắm anh ta chỉ có thể xem là một tên gà mờ thôi...

Trần Xuân Độ nhìn Đặng Vũ: "Quả thật Lafite năm 1982 được xem là cực phẩm trong các loại rượu vang, mùi vị cũng rất tuyệt, nhưng mùi vị Lafite năm 1993 cũng rất giống Lafite 1982, dù là chuyên gia thẩm định rượu cũng rất dễ nhầm lẫn, anh lấy Lafite năm 1993 để giả mạo Lafite năm 1982, anh làm hàng nhái như vậy cũng xứng để nói mình là người thượng đẳng ư?"

Trần Xuân Độ không nói lớn lắm, nhưng đủ để mấy người ngồi ở đây nghe rất rõ, vẻ mặt Lê Kim Huyên hơi thay đổi, còn Lê Duy Dương thì hơi trầm tư.

"Lafite năm 1993? Anh đang sỉ nhục tôi à? Chẳng lẽ tôi lại lấy chai đó để biếu tặng chú Lê ư?" Đặng Vũ sửng sốt một lát rồi cười khẩy, đây đúng là sự nhục nhã trắng trợn với anh!

"Trong các loại rượu của Lafite, thì năm 1982 là loại tốt nhất, mùi vị nồng đậm lại nhẹ nhàng, hương vị thì đậm đà, tao nhã, mặc dù Lafite năm 1993 cũng là cực phẩm, nhưng độ ngọt thì không thể sánh bằng, về mặt tổng thể thì hơi chua và khô khan hơn, rõ ràng chai Lafite này của anh, là thuộc năm 1993 chuyên dùng để lừa gạt những người không hiểu biết trong xã hội thượng lưu."

Trần Xuân Độ mở miệng, giọng điệu rất bình tĩnh lạnh nhạt, như đang kể lại một sự thật không thể chối cãi.

Đặng Vũ cười khẩy: "Anh còn giả vờ, nếu không phải tôi nể mặt chú Lê, tôi đã sớm vạch trần bộ mặt thật của tên nhà quê giả vờ thanh cao như anh rồi."

Lê Kim Huyên nhíu mày, nhìn Trần Xuân Độ: "Rượu vang phải nếm từ từ biết được mùi vị, lúc nãy anh uống từng ngụm lớn như vậy, sao có thể suy đoán đây là chai năm 1993 chứ?"

Trần Xuân Độ khẽ cười, nhưng không mở miệng giải thích, lúc nãy anh uống Lafite năm 1993 như uống nước lọc là vì, lúc anh ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt tỏa ra từ chai rượu vang này, anh đã đoán ra năm sản xuất của chai rượu.

Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Vưu Vật

- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Nàng Dâu Cực Phẩm Ngôn Tình, Sủng Anh rất quen thuộc Lafite năm 1982, lúc anh ở Pháp, từng có một khoảng thời gian chán chường, nên uống chai rượu này như uống nước lọc, thậm chí có một lần anh còn uống say đến mức dùng rượu này để tắm.

Tất nhiên Trần Xuân Độ sẽ quen với mùi thơm tỏa ra từ Lafite năm 1982 hơn bất kỳ người nào có mặt tại đây...

Nên anh đã sớm đoán ra, đây không phải Lafite năm 1982!

Trần Xuân Độ nhìn Lê Duy Dương rồi nói: "Nếu tôi nhớ không lầm, mỗi vị đầu bếp ba sao ở Michelin, đều cực kỳ thông thạo với nguyên liệu nấu ăn, cũng có trình độ rất cao trong việc thẩm định rượu, không bằng để bọn họ nếm thử chai rượu Lafite này, với thực lực của bọn họ, chắc chắn sẽ dễ dàng suy đoán ra đây có phải là Lafite năm 1982 hay không?"

"Chuyện này..." Khuôn mặt xinh đẹp của Lê Kim Huyên khẽ thay đổi, cô nhíu chặt mày, nhìn chằm chằm Trần Xuân Độ, cô thật sự không hiểu, rốt cuộc Trần Xuân Độ định làm gì?

Anh chỉ giả vờ một lát là được rồi, đâu cần phân rõ trắng đen như thế, chính cô cũng chắc chắn rằng đây là Lafite năm 1982, Lafite mấy năm khác không có mùi vị nồng đậm thế này, anh làm vậy chẳng phải đang tuyệt đường sống cho mình sao?

Đợi lát nữa chân tướng được sáng tỏ, để xem anh sẽ có kết cục thế nào?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!