Mắt Trần Xuân Độ hơi ngưng đọng, khóe miệng nở một nụ cười mà người khác khó có thể nhìn ra.
Bầu không khí mơ hồ xuất hiện sự thay đổi hơi khác thường, Lê Kim Huyên khoanh tay trước ngực, lạnh lùng nhìn Đặng Vũ rồi hỏi: "Đây là bữa cơm gia đình nhà chúng tôi, anh tới đây làm gì?"
Đặng Vũ nhìn Lê Duy Dương rồi nói: "Chú Dương mời anh tới dùng cơm, nói sau này chúng ta có thể trao đổi nhiều hơn, để thúc đẩy tình cảm."
Đọc FULL bộ truyện.
Đặng Vũ nói xong thì liếc nhìn Trần Xuân Độ, nụ cười càng mỉa mai hơn.
"Ba?" Lê Kim Huyên nhìn Lê Duy Dương, vẻ mặt hơi khó hiểu.
Lê Duy Dương cười ha ha, rồi bắt đầu giảng hòa: "Gần đây Đặng Vũ mới thăng chức, trở thành tổng giám đốc trẻ tuổi nhất của tập đoàn Tinh Toàn, mấy ngày trước cậu ấy đại diện cho tập đoàn Tinh Toàn hợp tác với tập đoàn Lê thị chúng ta, để thiết lập một hạng mục, từ nay về sau mọi người sẽ đôi bên cùng có lợi, cùng nhau hợp tác để thành công viên mãn."
Lê Kim Huyên vẫn mang vẻ mặt lạnh nhạt, khó coi như trước.
Mặc dù Đặng Vũ điển trai phóng khoáng, nhưng Lê Kim Huyên hoàn toàn không có cảm tình với anh ta, anh ta là một trong vô số ong bướm từng điên cuồng theo đuổi cô.
Nhưng so với những ong bướm khác, thì vì nhà họ Đặng có quan hệ rất tốt với nhà họ Lê, cộng với quan hệ trong sự nghiệp, nên Đặng Vũ thường xuyên có cơ hội tiếp cận Lê Kim Huyên.
Nhưng cũng vì quan hệ nhiều đời của hai nhà, nên Lê Kim Huyên nghe thấy rất nhiều tin tức.
Đặng Vũ vừa điển trai lại tuổi trẻ tài cao, nên cuộc sống riêng tư cũng rất phóng đãng, đã lừa không biết bao nhiêu cô gái, vui chơi ra sản phẩm cũng nhiều không đếm hết!
Hơn nữa sau khi làm con gái nhà người ta lớn bụng, Đặng Vũ sẽ đá ra ngay, đời tư cực kỳ hỗn loạn!
Sao Lê Kim Huyên có thể có cảm tình với hạng người này chứ, dù Đặng Vũ có bày ra dáng vẻ quân tử khi đứng trước mặt cô, cô vẫn cảm thấy anh ta rất đáng ghét.
Không chỉ như vậy, dù Lê Kim Huyên đã thể hiện rõ thái độ của mình với Đặng Vũ, anh ta vẫn bám chặt lấy cô, thậm chí sau đó có một lần cô uống say, anh ta còn muốn đưa cô vào khách sạn.
Nếu lần đó Lê Kim Huyên không tỉnh lại trong lúc Đặng Vũ đang tắm, rồi nhân cơ hội chạy trốn ra ngoài, nói không chừng cô đã bị anh ta cưỡng hiếp rồi.
Sau đó Đặng Vũ còn dùng mấy thủ đoạn đê tiện xấu xa, làm Lê Kim Huyên khó mà nói ra được.
"Nếu mọi người đã tới đông đủ rồi, vậy chúng ta mau ăn cơm thôi." Lê Duy Dương cười hớn hở nói.
Dù Lê Kim Huyên đang cầm đũa gắp thức ăn, nhưng lúc cô liếc nhìn Trần Xuân Độ đang ngồi ăn ngấu nghiến bên cạnh, trong lòng cô bỗng dao động, rồi gắp một miếng thịt sườn bỏ vào chén anh.
Cả người Trần Xuân Độ nhất thời cứng đờ, rồi ngẩng đầu lên nhìn Lê Kim Huyên.
Trong mấy tháng qua, đây là lần đầu tiên Lê Kim Huyên chủ động gắp thức ăn cho anh!
Trần Xuân Độ khó hiểu nhìn Lê Kim Huyên, nhưng cô lại dịu dàng nhìn anh nói: "Chẳng phải ở nhà anh rất thích ăn thịt sườn à, mau ăn đi!"
Trần Xuân Độ sửng sốt, trong mấy tháng qua, ngày nào anh cũng nấu cơm cho Lê Kim Huyên, nhưng anh chưa từng nấu món sườn nào, cô nói thế là sao chứ?
Sao vợ anh lại trở nên khác thường như thế?!
Nhưng Trần Xuân Độ không kịp nghĩ nhiều, món ăn kết hợp Trung Tây mà đội đầu bếp ba sao Michelin này chế biến, đã làm anh điên cuồng nuốt nước miếng.
Ai ngờ, cảnh tượng này đã lọt vào mắt Đặng Vũ, mắt anh ta thoáng qua tia tàn nhẫn, hai tay đang để dưới bàn bỗng siết chặt, gân xanh nổi lên.
Anh ta thật sự không hiểu, trước đây anh ta cực khổ theo đuổi Lê Kim Huyên lâu như vậy, còn dùng mọi thủ đoạn, nhưng cuối cùng cô lại chọn một tên nhà quê thế này!
Lê Kim Huyên thật sự mù rồi, tên nhà quê này cũng xứng làm chồng cô ư? Một tên đàn ông suốt ngày ru rú trong nhà, ngay cả tướng ăn cũng không khác gì lưu manh!
"Kim Huyên, gần đây em và chồng em vẫn sống tốt chứ?" Đặng Vũ nở nụ cười, dịu dàng hỏi.
"Tất nhiên là tốt rồi, vợ tôi rất yêu tôi." Lê Kim Huyên chưa kịp nói gì, Trần Xuân Độ đã giành nói trước, tay anh còn nắm lấy bàn tay thon thả mảnh khảnh của cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!