Đao Phong này
- người cũng như tên, cả người sắc bén như lưỡi dao, mang theo sát khí ghê người, hắn gần giống như một Sát Thần vậy.
Người như hắn ta vừa di chuyển một cái thì giống như ánh kiếm vụt qua, cả đám người chợt hoảng sợ mà lùi tản ra bốn phía.
Nhưng, ngay lúc Đao Phong áp sát về phía Ngô Bách Tuế, Hạ Mạt Hàn đột nhiên la lớn: "Dừng tay!"
Hai chữ này được thốt lên một cách đột ngột, phá tan tạp âm hỗn loạn, chấn động cả khoảng trời trên sân.
Đao Phong nghe thấy vậy thì bất giác dừng bước, rồi nhìn về phía Hạ Mạt Hàn.
Những người khác cũng nhìn chằm chằm vào Hạ Mạt Hàn với vẻ khó hiểu.
Hạ Mạt Hàn đứng thẳng người, vẻ mặt bình tĩnh, cô vừa nhìn Trương Cảnh Minh, vừa mở miệng nói một cách nghiêm túc: "Phó tổng giám đốc Trương, chuyện là tôi gây ra, cũng là tôi kéo Bách Tuế đi trả thù ông, tất cả những chuyện này đều do tôi làm, tôi sẵn lòng đi theo ông, tùy ông xử phạt, ông có thể tha cho Bách Tuế được không?"
Hạ Mạt Hàn đánh liều một phen mà chẳng sợ gì cả.
Sự việc phát triển đến mức này, cô không hề hối hận, cô hiểu rõ Ngô Bách Tuế làm tất cả những điều này đều là vì mình. Ngô Bách Tuế thay cô dạy dỗ những người này, cô cũng rất vui. Cô biết, Ngô Bách Tuế có năng lực, có tự tin, cô vốn định theo Ngô Bách Tuế tới cùng. Thế nhưng, tình huống bây giờ hoàn toàn ngoài dự đoán của Hạ Mạt Hàn, Trương Cảnh Minh đột nhiên xuất hiện, thậm chí còn dẫn hơn 200 người đến đây, trong tay bọn họ đều cầm vũ khí, cho dù Ngô Bách Tuế có ba đầu sáu tay, cũng không thể nào giải quyết được việc này.
Điều Hạ Mạt Hàn không muốn nhất chính là liên lụy tới Ngô Bách Tuế, cho dù Ngô Bách Tuế sẵn sàng vì cô mà hi sinh tất cả, nhưng cô không muốn nhìn thấy Ngô Bách Tuế bị thương, bị mang vạ. Cô thà gánh chịu một mình nhưng cô phải bảo vệ Ngô Bách Tuế.
"Bây giờ biết sợ rồi hả? Vừa nãy không phải cô rất ngông cuồng sao? Còn để ông chồng khờ của cô làm càn ở đây nữa?"
"Đúng vậy, thằng chồng khờ của cô giống như con chó điên vậy, gặp người là cắn, làm xằng làm bậy, cô nghĩ nó có thể thoát khỏi liên quan sao?"
"Chắc chắn không thể tha cho thằng ngốc này, phải xử lý hắn."
Người nhà họ Hoàng lại vùng lên, họ không hề có sự khoan dung đối với Hạ Mạt Hàn, càng không nhịn nổi Ngô Bách Tuế, ai cũng muốn "xử" anh.
Trương Cảnh Minh lạnh lùng nhìn Hạ Mạt Hàn, trầm giọng nói: "Cô với nó hôm nay đừng ai mong chạy thoát!" Hạ Mạt Hàn thì đương nhiên gã ta muốn có được. Nhưng Ngô Bách Tuế cũng chắc chắn phải trả một cái giá rất lớn.
Nói xong, Trương Cảnh Minh bèn chỉ vào Hạ Mạt Hàn, ra lệnh cho người ở phía sau: "Bắt cô ta đến đây cho tôi."
Nghe thấy lời của Trương Cảnh Minh, lập tức có hai người đàn ông cao lớn cường tráng nhanh chóng đi về phía Hạ Mạt Hàn.
Hai người đàn ông đó vừa mới tới gần Hạ Mạt Hàn thì đột nhiên một bóng người nhanh chóng xuất hiện, hai tiếng rầm rầm vang lên, hai người đàn ông cao lớn cường tráng đó ngã nhào xuống đất.
Bóng người đột nhiên xuất hiện đó lại chính là Ngô Bách Tuế.
Ngô Bách Tuế thấy Hạ Mạt Hàn rõ ràng rất sợ hãi nhưng lại tỏ vẻ kiên cường, anh đau lòng nói: "Không phải anh đã nói rồi sao, anh có thể vì em mà che mưa chắn gió, cho dù trời sập xuống, anh cũng có thể chống đỡ giúp em, có anh ở đây, em không cần phải lo lắng điều gì cả!"
Đối với Ngô Bách Tuế, tất cả mọi việc đều là chuyện nhỏ.
Nghe câu nói này xong, trong lòng Hạ Mạt Hàn chợt cảm thấy xúc động sâu sắc. Cô biết, từ khi Ngô Bách Tuế trở lại bình thường, những lời mạnh miệng của anh căn bản cũng không còn là lời nói suông nữa, anh thật sự như biến thành một người khác, tựa như có thể chống đỡ cả một mảnh trời. Hạ Mạt Hàn không biết sao Ngô Bách Tuế lại có được sự tự tin này, cũng không biết Ngô Bách Tuế ứng phó với hơn hai trăm người của Trương Cảnh Minh ra sao.
Nhưng việc đã đến nước này, Hạ Mạt Hàn cũng chỉ có thể chọn cách tin tưởng Ngô Bách Tuế, cho dù trong lòng cô vẫn mang theo nỗi sợ hãi và lo lắng khôn nguôi.
Nhưng Hạ Mạt Hàn tin Ngô Bách Tuế, còn những người khác lại chẳng hề tin, bọn họ nghe như kiểu đây chính là lời khoác lác được phát ra từ miệng của một thằng khờ vậy.
"Ha ha, trời sập mày cũng có thể chống đỡ, vậy có phải mày còn có thể đại náo Thiên Cung không?"
"Thằng này ngu quá rồi, biết chút võ công mà đã coi mình là Tôn Ngộ Không thật rồi sao?"
"Đúng vậy, nực cười quá đi, kẻ ngu si như vậy đúng là trăm năm khó gặp!"
Những tiếng nói đó đều là lời châm chiếm Ngô Bách Tuế, mọi người chỉ thấy rằng bệnh của Ngô Bách Tuế không hề nhẹ.
Trương Cảnh Minh vô cùng tức giận, cái tên Ngô Bách Tuế này chết đến nơi rồi, lại còn ở đây đánh người rồi ra vẻ. Trương Cảnh Minh tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi, gã ta quát to với Đao Phong: "Đao Phong, mau xử Ngô Bách Tuế cho tôi, tôi muốn nó nằm ở trên giường cả đời."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!