11 giờ trưa tại nhà cũ của nhà họ Hoàng.
Hôm nay ngôi nhà cũ này vô cùng ồn ào, sự trống vắng trước đây đột nhiên biến mất. Nhà họ Hoàng ăn nên làm ra rồi, ngôi nhà cũ cũng được sửa sang và cải tạo trở nên có khí thế và phồn hoa. Một người giàu có cả họ được nhờ, nhà họ Hoàng phất lên, người trong nhà cũng đông đúc hơn. Ngay cả họ hàng ở phương xa không hay liên lạc bây giờ cũng trở nên thân thiết hơn.
Bây giờ nhà họ Hoàng đã trở thành một gia tộc lớn mạnh.
Hoàng Bình An, người dứng đầu nhà họ Hoàng có công lao rất lớn, thậm chí có thể nói là ông ta dẫn dắt con cháu để nhà họ Hoàng phát triển. Người nhà họ Hoàng nhìn thấy gia tộc từ suy yếu trở nên thịnh vượng, trong lòng họ tràn đầy vẻ cảm kích và khâm phục ông lão. Hôm nay là ngày đại thọ bảy mươi tuổi của ông lão, người nhà họ Hoàng rất coi trọng ngày này.
Đây là ngày cực kỳ quan trọng với họ, cũng là ngày thể hiện sự thịnh vượng của nhà họ Hoàng, tất cả người trong nhà họ Hoàng đều đang dốc hết sức chuẩn bị.
Căn nhà cũ của nhà họ Hoàng treo đèn rực sáng, treo chữ "thọ" ở khắp nơi, ai cũng vui vẻ tất bật chuẩn bị, trong ngôi nhà cũ tràn đây niềm vui và sự ồn ào.
Con cháu nhà họ Hoàng gần như là không có ai vắng mặt trong ngày này, cho dù họ làm việc sinh sống ở đâu thì hôm nay cũng trở về từ sớm.
Ông lão Hoàng Bình An là nhân vật chính lớn nhất của ngày hôm nay, ông ta mặc một bộ quần áo nhà Đường màu đỏ, tinh thần minh mẫn, toàn thân toát ra vẻ vui mừng.
Ba người con trai của Hoàng Bình An đang ở bên cạnh ông ta trong phòng.
"Vẫn không có tin tức gì của Hạ Mạt Hàn sao?" Hoàng Bình An mặc bộ quần áo dùng riêng cho dịp lễ Tết, trông dáng vẻ rất già dặn, nhưng khuôn mặt ông ta lại nghiêm nghị, không có vẻ vui mừng nào. Đây là ngày rất quan trọng với ông ta, vốn dĩ ông ta nên tập trung tận hưởng. Nhưng vì chuyện của Hạ Mạt Hàn, rốt cuộc trong lòng ông ta vẫn có một cái gai. Ông ta rất hận đứa cháu gái ngoại này, chính Hạ Mạt Hàn khiến ông ta không chỉ không lấy được lòng Trương Cảnh Minh, ngược lại còn khiến ông ta đắc tội gã. Bây giờ đừng nói đến chuyện không lấy được khoản vay, chỉ sợ còn không tìm được Hạ Mạt Hàn, Trương Cảnh Minh sẽ đến nhà họ Hoàng tính sổ.
Nghe thấy lời của Hoàng Bình An, Hoàng Diệp đứng ra báo cáo với Hoàng Bình An: "Vẫn chưa có tin tức gì, con đã nhờ người đi tìm kiếm khắp nơi rồi, họ nói là ở Tây Nguyên, con đã đi nghe ngóng nhưng đều không có tin tức của nó, con cũng không biết nó chạy trốn đến chỗ nào nữa."
Hoàng Diệp là con trai cả của Hoàng Bình An, cũng được coi là người thừa kế của nhà họ Hoàng, Hoàng Bình An già rồi, có rất nhiều việc đều do Hoàng Diệp phụ trách.
Hoàng Bình An nổi trận lôi đình nói: "Cái đứa cháu gái bất hiếu này đúng là đồ sao chổi."
Con trai thứ của Hoàng Bình An là Hoàng Nham cũng tỏ vẻ không vui, ông ta cắn răng hung hăng nói: "Nếu tìm được con chắc chắn sẽ đánh chết nó."
Hoàng Nham không có bản lĩnh gì khác nhưng lại rất giỏi đánh nhau, ông ta là kẻ hữu dũng vô mưu nổi tiếng.
"Được rồi bố ơi, hôm nay là ngày mừng thọ của bố, là ngày vui, bố không cần cau có vì chuyện này đâu ạ, bên ngoài còn có rất nhiều họ hàng chúng ta phải tiếp đãi đấy." Người con trai thứ ba của Hoàng Bình An là Hoàng Kiện lên tiếng khuyên nhủ.
Hoàng Bình An gật đầu và trịnh trọng nói: "Được rồi, các con phấn chấn lên để tổ chức bữa tiệc mừng thọ này thật tốt."
Nói xong bọn họ đi ra khỏi căn phòng.
Hoàng Bình An đến căn phòng tổ chức tiệc mừng thọ, con cháu nhà họ Hoàng ồ ạt vây quanh ông ta để chúc thọ, Hoàng Bình An mặt mũi hồng hào chào hỏi con cháu nhà họ Hoàng.
"Tiểu Mạt nhà tôi đến chưa? Có ai nhìn thấy Tiểu Mạt nhà tôi không?" Đúng lúc bầu không khí đang tốt đẹp, đột nhiên có một người phụ nữ xõa tóc xông vào phòng tổ chức tiệc mừng thọ, gặp ai cũng hỏi.
Người phụ nữ này chính là Hoàng Quý Lan.
Hoàng Quý Lan hai ngày rồi không chợp mắt, bà ta hối hận rồi, từ lúc Hạ Mạt Hàn khóc chạy ra khỏi nhà họ Hoàng, bà ta đã bắt đầu hối hận. Hạ Mạt Hàn là con gái ruột của Hoàng Quý Lan, là người duy nhất bà ta có thể dựa vào trong đời này. Những năm nay Hạ Mạt Hàn một mình chống đỡ một mái nhà, cô chăm chỉ chịu khó làm việc không một lời oán thoán, cũng hết sức bao dung với người mẹ là bà ta, cho dù bà ta suốt ngày đánh bài rồi bị thua, cô cũng không oán trách câu nào, cô thật sự là một cô con gái tốt. Nhưng Hoàng Quý Lan thì sao, bà ta bị ma quỷ ám ảnh, bị bố mình uy hiếp dụ dỗ, vì cái gọi là tương lai của hai mẹ con, bà ta lại đồng ý bán đứng con gái của mình.
Hoàng Quý Lan có thể nghĩ được là Hạ Mạt Hàn sẽ thất vọng như thế nào, chính bà ta đã ép buộc Hạ Mạt Hàn bỏ đi trong tuyệt vọng. Sau khi Hạ Mạt Hàn bỏ đi, điện thoại không liên lạc được, ruột gan bà ta nóng như có lửa đốt, bà ta đã đi tìm khắp Giang Châu và Tây Nguyên, nhưng đều không tìm thấy tung tích của cô.
Hoàng Quý Lan đi báo án, nhưng Hạ Mạt Hàn mất tích chưa đủ 48 tiếng nên vụ án này không được chấp nhận.
Hoàng Quý Lan thật sự tuyệt vọng, bà ta gần như sụp đổ vì hoảng loạn. Bà ta thật sự sợ Hạ Mạt Hàn có mệnh hệ gì, bà ta sợ mất đi đứa con gái duy nhất, bà ta gọi tên Hạ Mạt Hàn ở khắp nơi, không tìm thấy ở bên ngoài, bà ta lại trở về nhà họ Hoàng tìm.
Dáng vẻ một người phụ nữ quý phái trước đây của Hoàng Quý Lan lúc này đã hoàn toàn biến mất. Hình tượng của bà ta thê thảm không chịu được, trông rất giống ăn mày lang thang trên phố, trên người bà ta còn tỏa ra một thứ mùi lạ lùng.
Những người đang có mặt trong căn nhà cũ của nhà họ Hoàng nhìn thấy Hoàng Quý Lan trong hình tượng như thế này, lập tức lùi về sau ba bước, họ tránh xa bà ta, chỉ sợ tiếp xúc với sự đen đủi của bà ta.
"Khốn kiếp, ai cho mày làm ầm ĩ ở đây?" Hoàng Bình An nhìn Hoàng Quý Lan chằm chằm, lạnh nhạt nói.
Lời nói của Hoàng Bình An lập tức đánh thức Hoàng Quý Lan gần như đang phát điên. Bà ta đột nhiên mở to mắt, vội vã chạy đến trước mặt Hoàng Bình An, đau khổ cầu xin: "Bố, con không cần nhà nữa, không cần bố tìm việc làm cho con nữa, bố trả lại Tiểu Mạt của con được không, con muốn con gái của con."
Bốp!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!