Chương 41: Xin lỗi cậu Ngô

Phòng chữ Thiên nằm trên đỉnh Tòa nhà Ngọa Long, thang máy không lên thẳng tới được, cũng không nối với cầu thang bộ nên con đường duy nhất dẫn tới phòng chữ Thiên là ngồi xe cáp chuyên dụng. Chiếc xe cáp có một không hai này sẽ tới thẳng vườn hoa nằm giữa phòng chữ Thiên.

"Mọi người nhìn kia, người đó tới rồi!" Có người chỉ chiếc xe cáp trên không trung, kêu lên thật kích động.

Ngay sau đó, tất cả những người bên ngoài Tòa nhà Ngọa Long cùng vội ngẩng đầu nhìn chiếc xe cáp hệt như một chiếc phi thuyền vũ trụ.

"Nhìn kìa, có hai người ngồi trong xe cáp."

"Đúng vậy, hình như là một nam một nữ."

"Trời ạ, lãng mạn quá đi mất, phải quyền quý tới mức nào mới có thể hưởng thụ đãi ngộ thế này chứ?"

"Nếu đời này tôi có thể ở phòng chữ Thiên một đêm thì có chết cũng không còn gì hối tiếc!"

"Hâm mộ chết đi được!"

Cả Resort Ngọa Long sôi trào trong sự ngưỡng mộ. Đáy lòng mọi người đều tràn ngập sự khao khát ước ao.

"Ôi, đến bao giờ anh mới đưa em tới ở phòng chữ Thiên được?" Đổng Tiểu Ngọc ngẩng đầu nhìn xe cáp, gương mặt đầy vẻ ngưỡng mộ. Cô ta cất tiếng hỏi.

Hàn Phi lẳng lặng đáp: "Giờ thì không được, đợi anh phấn đấu thêm mấy chục năm nữa thì có lẽ còn có chút hy vọng."

"Chồng à, người trên xe cáp trông có giống bạn em, Hạ Mạt Hàn không?" Từ lúc rời khỏi phiên đấu giá, Trần Vũ Hàm trở nên vô cùng ỉu xìu buồn bã, không có được sợi dây chuyền, cô ta cũng chẳng còn tâm trạng gì, nhưng thấy bóng người ngồi xe cáp trên không trung, cô ta vẫn không nén nhịn được phải cất lời.

Du Chí Viễn lạnh giọng: "Em đang nghĩ gì vậy, chiếc xe cáp này thông thẳng tới phòng chữ Thiên đấy, người có thể ở trong căn phòng đấy chắc chắn phải là người máu mặt có quyền lực hô phong hoán vũ, em nghĩ bạn em và thằng chồng ngốc của cô ta có tư cách đó sao?"

"Cũng đúng." Trần Vũ Hàm lẳng lặng cúi đầu không lên tiếng.

Xe cáp nằm trên cao tít, những kẻ bên dưới cùng lắm cũng chỉ có thể thấy rõ bóng người phía trên chứ hoàn toàn không nhìn được gương mặt họ.

Nhưng có vài người tai to mặt lớn rất để tâm tới chuyện này cũng biết rõ tuyến đường của xe cáp, nên họ đã tìm vị trí tốt nhất để quan sát từ trước rồi.

"Là cậu ta sao?" Kim Vinh ngồi trong căn phòng tại tầng hai mươi của Tòa nhà Ngọa Long, qua khung cửa sổ sát đất, ông ta có thể thấy rõ hai người trên xe cáp. Bắt gặp Ngô Bách Tuế, Kim Vinh chợt biến sắc, bật thốt nên lời với vẻ khó tin.

Bên cạnh Kim Vinh có vài vị sếp lớn của thành phố Giang Châu, nghe lời Kim Vinh, có người không khỏi đặt ra câu hỏi: "Ông biết cậu ta sao?"

Kim Vinh nhìn chiếc xe cáp chằm chằm, gằn từng chữ: "Cậu ta là Ngô Bách Tuế, đó chính là tên nhãi ranh không chịu đổi phòng mà tôi đã nói với các ông."

"Bảo sao, xem ra không phải người ta không chịu nể mặt ông, mà là hoàn toàn chẳng coi ông ra gì!" Có người nói toạc ra lời thật lòng.

Kim Vinh cũng đồng tình với lời này, ông ta gật đầu, canh cánh sợ hãi: "Suýt nữa tôi đã gây họa lớn rồi."

"Ông ơi, trông người đàn ông này cũng khá bình thường mà!" Cuối cùng cô gái trẻ trên tầng thượng của quán trà đợi cả buổi cũng đã thấy được Ngô Bách Tuế rồi. Nhưng người này chẳng giống với kỳ vọng của cô, khiến cô cảm thấy hơi thất vọng.

"Không, cháu sai rồi, cậu ta không bình thường chút nào đâu, đời này ông cháu từng tiếp xúc với vô số người, dù là hạng người nào, ông liếc mắt thôi cũng có thể nhìn thấu ngay. Nhưng ông lại không thể nhìn thấu người này, chắc chắn chàng trai này chính là rồng trên mây xanh. Chỉ tiếc cậu ấy đã có người phụ nữ của mình rồi, còn không, nếu cháu có thể trở thành người phụ nữ của cậu ấy, đời ông cũng chẳng còn gì tiếc nuối nữa."

Ông già tóc bạc cảm thán.

Cô gái trẻ chun mũi, nói: "Hừ, anh chàng này chẳng đặc biệt chút nào, cháu không thèm cưới anh ta đâu."

Ngô Bách Tuế và Hạ Mạt Hàn đã trở thành tiêu điểm chú ý của vô số người.

Nhưng Hạ Mạt Hàn trên xe cáp lại hoàn toàn không biết mình đã trở thành người được vô số kẻ tôn trọng ngưỡng mộ. Cô chỉ chìm đắm trong sự hưởng thụ đặc biệt không có gì sánh bằng này. Lúc này cô đang ngả mình ra không trung, nhìn đám người đông kín bên dưới và bóng đêm tuyệt đẹp của Resort Ngọa Long. Cô cảm thấy vô cùng khoan khoái, hệt như đang sải cánh bay lượn, ngao du trên bầu trời mênh mông vậy.

Cảm giác này thật sự quá tuyệt!

"A!!!" Hạ Mạt Hàn thật sự không nén nhịn nổi mà phải vui mừng kêu lên, giây phút này đây, nỗi sầu não trong lòng cô đã được buông bỏ hoàn toàn.

Gương mặt cô hiển hiện nụ cười hạnh phúc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!