Tất cả mọi chuyện đã kết thúc rồi.
Mọi người lục tục tản đi. Trận chiến liên miên khiến bọn họ căng thẳng tột độ, trải nghiệm hết các cung bậc cảm xúc, từ sợ hãi, tuyệt vọng, cho đến mừng rỡ vì được giải thoát. Rồi giờ thì chỉ còn lại nỗi mệt mỏi muốn được ngả lưng nghỉ ngơi quên hết mọi chuyện, Hoàng Quý Lan kéo tay Hạ Mạt Hàn: "Mạt Hàn, kết thúc rồi. Chúng ta về thôi".
Sau bao nhiêu thăng trầm biến cố, nhà họ Hạ đã tan hoang đổ nát, người chết như ngả rạ, nhưng những kẻ còn lại vẫn phải tiếp tục sống. Dù có chịu bao nhiêu tổn thương thì bọn họ vẫn phải tiếp tục gượng dậy. Những kẻ thù đe dọa họ đều đã ngã xuống, ít ra thì bây giờ họ đã được an toàn, đã được tự do. Giờ Hoàng Quý Lan chỉ muốn tránh xa bãi tàn tích chiến trường này để bình tâm trở lại.
Hạ Mạt Hàn nhìn Ngô Bách Tuế đang chuẩn bị quay lưng bỏ đi cùng Đường Dĩnh, cô gom hết quyết tâm, lớn tiếng: "Bách Tuế!"
Ngô Bách Tuế dừng bước, anh quay đầu nhìn Hạ Mạt Hàn.
Hạ Mạt Hàn cất tiếng: "Liệu em có thể nói chuyện với anh một lát không?"
Ngô Bách Tuế không đáp cô ngay, anh quay đầu nhìn Đường Dĩnh.
Hành động này khiến tim Hạ Mạt Hàn đau nhói. Anh không đưa ra quyết định mà quay đầu như muốn hỏi ý Đường Dĩnh. Cô đã thật sự đánh mất Ngô Bách Tuế. Khi trước chỉ cần cô lên tiếng, anh sẽ ngay lập tức bước đến bên cô. Còn giờ có lẽ cô chỉ còn là quá khứ, chỉ là một người xa lạ với anh.
Đường Dĩnh nói với Ngô Bách Tuế: "Anh đi đi".
Ngô Bách Tuế gật đầu, có lẽ anh và Hạ Mạt Hàn cũng phải dứt khoát lần cuối. Anh tiến về phía Hạ Mạt Hàn, nói: "Em muốn nói gì với tôi?"
Hạ Mạt Hàn cất lời: "Bách Tuế, em xin lỗi".
Ngô Bách Tuế im lặng nhìn cô.
Mắt Hạ Mạt Hàn rưng rưng, cô nói tiếp: "Từ khi chúng ta ở bên nhau, em đã khiến anh bị tổn thương rất nhiều lần. Anh luôn cố gắng bảo vệ em, đối xử tốt với em, nhưng em lại hoài nghi anh, không hiểu anh, không toàn tâm toàn ý lo lắng quan tâm tới anh, em đúng là ngu ngốc. Đến khi em nhận ra tình cảm thật của mình thì cũng đã muộn rồi. Em biết giờ có nói gì cũng không cứu vãn được quá khứ, nhưng em thật lòng xin lỗi anh, cũng muốn bày tỏ tình cảm của mình với anh lần cuối.
Bách Tuế, khi trước anh yêu em, em đã phụ lòng anh, khiến anh thất vọng. Còn bây giờ khi em đã thật sự yêu anh, anh lại có cuộc sống mới của mình rồi. Có lẽ đây chính là sự trừng phạt cho em".
Lòng Ngô Bách Tuế cũng thoáng nhói đau. Anh từng rất yêu Hạ Mạt Hàn, quyết tâm làm tất cả vì cô, muốn cô trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất cuộc đời. Nhưng giờ mọi chuyện đã thay đổi rồi. Qua bao nhiêu sóng gió, tình yêu của anh cũng đã tan vỡ.
Hạ Mạt Hàn nói: "Em nói ra những lời này không phải vì muốn thêm gánh nặng cho anh, em không có quyền đòi hỏi điều gì khác, mà chỉ muốn chân thành nói ra tiếng lòng mình một lần cuối. Em rất cảm ơn vì những gì anh đã làm cho em. Em cũng không mong mỏi gì hơn, có lẽ về sau chúng ta sẽ không còn được gặp nhau nữa. Em sẽ cố gắng sống tốt phần đời của mình, chăm sóc cho mẹ, cho nhà họ Hạ. Em cũng mong anh sẽ sống thật hạnh phúc.
Đường Dĩnh rất tốt, cô ấy nhận ra thứ quý giá ngay bên cạnh mình chứ không mù quáng theo đuổi những thứ hão huyền như em. Anh hãy đối xử tốt với cô ấy, em chúc phúc cho cả hai người".
Ngô Bách Tuế nhìn sâu vào mắt Hạ Mạt Hàn. Anh chưa từng oán trách thù hận cô, dù tình cảm đã phai nhạt sau bao lần thiếu tin tưởng, nhưng cô vẫn là người anh từng yêu sâu đậm. Nghe cô nói những điều này, anh cũng cảm thấy nhẹ lòng, anh mong Hạ Mạt Hàn cũng sẽ sống thật hạnh phúc.
"Mạt Hàn, cảm ơn em. Tôi không hối hận vì quãng thời gian đã ở bên em, nhưng có lẽ chúng ta thật sự không giành cho nhau. Giờ mọi chuyện đã hoàn toàn thay đổi rồi, nhưng tôi cũng mong em sẽ sống thật hạnh phúc, rồi em sẽ có một gia đình với tình yêu thật sự. Nếu có chuyện gì cần giúp đỡ, em có thể nhờ tới chúng tôi bất cứ lúc nào".
Nghe lời chúc của Ngô Bách Tuế, Hạ Mạt Hàn thấy nhói đau, nhưng đồng thời cô cũng có cảm giác nhẹ nhõm. Cô biết từ giờ họ sẽ không còn dính dáng gì tới nhau nữa, nhưng đây chính là kết quả tất yếu, chỉ mong từ nay họ sẽ hạnh phúc với con đường riêng của mình.
Hạ Mạt Hàn mỉm cười, hai mắt loang loáng lệ, cô thở dài: "Vậy là duyên nợ giữa chúng ta đã chấm dứt thật rồi. Nhưng đây là chuyện đương nhiên. Trong suốt bao năm bên anh em đã làm sai vô số việc, có lẽ chỉ có mình việc này là đúng".
Ngô Bách Tuế im lặng.
Hạ Mạt Hàn lại nói: "Được rồi, em đã làm phiền anh rồi. Anh mau trở về đi, Đường Dĩnh đang chờ anh đấy".
Ngô Bách Tuế nhìn vào mắt Hạ Mạt Hàn, kết thúc của tình cảm sâu đậm kéo dài suốt bao năm khiến lòng người khắc khoải. Anh gật đầu, nói: "Vậy tôi đi đây".
Hạ Mạt Hàn nhìn bóng lưng Ngô Bách Tuế xa dần. Cô buột miệng: "Ngô Bách Tuế".
Anh quay đầu lại.
Cô thốt: "Tạm biệt".
Ngô Bách Tuế nhìn cô, anh đáp: "Tạm biệt", nói rồi, anh tiến về phía Đường Dĩnh.
Hạ Mạt Hàn trở lại bên Hoàng Quý Lan. Hoàng Quý Lan đứng từ xa, không nghe được cuộc đối thoại giữa cô và Ngô Bách Tuế, nhưng nhìn đôi mắt loang loáng nước của con gái mình, bà ta vẫn có thể đoán được phần nào. Hoàng Quý Lan không biết nên làm gì để an ủi con gái, chỉ biết ôm lấy cô vỗ về. Hạ Mạt Hàn bèn siết tay mẹ, cô nói: "Mẹ, không sao đâu, con ổn mà. Từ giờ chúng ta hãy cố gắng sống thật tốt. Những điều bất hạnh đã qua đi cả rồi, chúng ta sẽ vực dậy nhà họ Hạ, sống như một gia đình thực thụ".
Giờ người nhà họ Hạ không còn lại bao nhiêu, bọn họ đều đã nếm trải đủ thăng trầm, ai nấy đều rất trân trọng giờ phút bình yên này đây. Họ chỉ muốn tạm nghỉ ngơi, không sân si tranh giành, rồi sau đó sẽ nỗ lực sống thật hạnh phúc để bù đắp cho chuỗi ngày vừa qua.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!