Chương 331: Sức mạnh của sấm sét

Vô số tia sấm cùng lao xuống, không hề để sót một khe hở nào, đánh hết lên người Ngô Bách Tuế.

Xèo xèo xèo!

Cả trời đất đều không ngừng chao đảo vì tia sét thô bạo này. Tiếng sấm ầm ầm bên tai, không gian to lớn, đủ loại ánh sáng lóe mắt, Ngô Bách Tuế giữa không trung trở thành nguồn sáng sáng nhất.

Đồng thời, ánh lửa trên người Ngô Bách Tuế cũng càng ngày càng rực rỡ. Ánh sét tím trắng giao nhau càng ngày càng chói mắt, dần dần, bầu trời trở nên hỗn độn, ánh lửa bắn ra bốn phía, sương khói lượn lờ, không gian mơ màng.

Những người trong trang viên càng ngày càng cảm thấy tuyệt vọng, tuyệt vọng đến mức họ chẳng muốn trông chờ vào vận may nữa. Bởi vì trên cơ bản tất cả mọi người đã chắc chắn rằng Ngô Bách Tuế sẽ phải chết.

Trước khi bị sét đánh, Ngô Bách Tuế đã bước một chân vào Quỷ Môn Quan. Bây giờ, anh lại bị những tia sét kinh khủng như vậy đánh liên tục, sao anh có thể sống sót được? Cho dù cơ thể anh có mạnh mẽ và rắn chắc đi chăng nữa thì nhất định cũng sẽ thịt nát xương tan, chết không còn sót lại gì!

Hi vọng của mọi người đã hoàn toàn tan vỡ, lòng ai cũng nguội như tro tàn, đau đến chết lặng.

Cả trang viên đều chìm trong tuyệt vọng.

Trận sét dữ dội đã kéo dài mấy chục giây dần dần ngừng lại.

Khi sấm chớp tan biến, bầu trời dần khôi phục lại ánh sáng và sự quang đãng. Không còn tiếng sấm nữa, ánh lửa cũng dần lụi tàn, gió ngừng lại, dường như toàn bộ thế giới đều trở nên yên lặng và sạch sẽ.

Dường như tất cả mọi thứ đã trở về dáng vẻ ban đầu.

Mà cảnh tượng là người khác phải khiếp sợ đã xuất hiện.

Ngô Bách Tuế không hề thịt nát xương tan, cơ thể của anh vẫn lành lặn, lơ lửng giữa trời, đứng im không nhúc nhích. Trận sét biến mất, anh không bị rơi xuống, giống như đã dừng tại vùng không gian đó.

Ngay lập tức, tất cả mọi người trong trang viên nhà họ Ngô đều căng thẳng, thót tim. Họ sững sờ, nhưng họ còn vui mừng và kích động hơn. Ngô Bách Tuế không bị trận sấm sét đánh chết đã là cái may trong cái rủi rồi. Chỉ có điều, mặc dù Ngô Bách Tuế không bị cụt tay hay thiếu chân nhưng tình hình cụ thể thế nào, cuối cùng anh vẫn còn sống hay đã chết, là chuyện mọi người vẫn chưa rõ, dù sao khoảng cách giữa họ và Ngô Bách Tuế quá xa nên chẳng thể làm gì, chỉ có thể tập trung chờ đợi xem thử có kỳ tích gì xảy ra không.

Mà Đường Dĩnh đã nước mắt chảy dài, nỗi đau mà hôm nay Ngô Bách Tuế phải chịu đựng đã sâu và nhiều đến cực đỉnh. Đường Dĩnh đau lòng đến mức không thở nổi, bây giờ cô đã mất nửa cái mạng, cơ thể mệt lã, cô chăm chú theo dõi Ngô Bách Tuế đang đứng giữa không trung, không ngừng cầu nguyện mong Ngô Bách Tuế có thể sống sót.

Bên kia, sau khi Đường Hạn Tùng bị sấm sét đánh bay, cuối cùng lão ngã xuống đất, bị thương rất nặng.

Lão tận mắt chứng kiến quá trình Ngô Bách Tuế bị sét đánh, lão biết Ngô Bách Tuế sẽ chết chắc nhưng ngay tại thời khắc này, Đường Hạn Tùng trợn tròn mắt. Người khác không thấy rõ nhưng ý thức của Đường Hạn Tùng rất mạnh mẽ. Lão có thể cảm nhận được Ngô Bách Tuế vẫn còn hơi thở.

Ngô Bách Tuế vẫn chưa chết!

Sự thật này khiến trái tim của Đường Hạn Tùng phải chịu một cú sốc rất lớn. Lão chỉ bị một tia sét đánh mà đã bị thương đến mức không còn hình dáng của con người, thậm chí còn rơi thẳng xuống đất, đến tận bây giờ vẫn chưa thể khỏe lên được. Mà Ngô Bách Tuế thì bị vô số tia sét đánh trúng nhưng anh vẫn có thể lơ lửng trên không trung, không có chuyện gì xảy ra, làm sao Đường Hạn Tùng có thể chấp nhận được chuyện này?

Lão không chịu nổi, trong nháy mắt, sát ý của lão lại dâng trào. Lão biết rằng mình không thể tiếp tục lãng phí thời gian nữa. Ngô Bách Tuế này là mối họa lớn trong lòng lão.

Vừa nghĩ đến đây, Đường Hạn Tùng lập tức xoay người đứng dậy, nắm chặt Tử Vong Thần Kiếm, phẫn bộ bay về phía Ngô Bách Tuế đang đứng trên không trung.

Lão bay đến bên cạnh Ngô Bách Tuế, Đường Hạn Tùng không nói hai lời, chợt giơ Tử Vong Thần Kiếm lên chém về phía Ngô Bách Tuế.

Tử Vong Thần Kiếm sức mạnh vô biên, khí thế hung hãn.

"Đừng mà!"

Đường Dĩnh thấy thế, trong nháy mắt hoảng sợ thét thành tiếng, giọng của cô tan nát cõi lòng, nước mắt điên cuồng dâng trào.

Nhưng tiếng gào của Đường Dĩnh lại không hề tạo ra được bất kỳ tác động nào đến sự tấn công của Đường Hạn Tùng. Tử Vong Thần Kiếm trong tay Đường Hạn Tùng vẫn bổ xuống đỉnh đầu của Ngô Bách Tuế.

Nhưng trong khoảnh khắc Tử Vong Thần Kiếm chém trúng đầu Ngô Bách Tuế, vang lên tiếng "đinh", cơ thể của Ngô Bách Tuế chợt lóe lên ánh sáng của tia sấm, cực kỳ chói mắt.

Rõ ràng Tử Vong Thần Kiếm chém lên đầu của Ngô Bách Tuế nhưng rồi lại giống như chém phải đá kim cương cứng nhất. Lưỡi kiếm hoàn toàn không thể làm Ngô Bách Tuế bị thương mà ngược lại, gan bàn tay của Đường Hạn Tùng tê rần. Không những thế, tia sấm lấp lóe trên đầu Ngô Bách Tuế còn đi thông qua Tử Vong Thần Kiếm, dẫn lên người Đường Hạn Tùng.

Ngay lập tức, một luồng sức mạnh ngợp trời ập về phía Đường Hạn Tùng làm lão bay ngược ra ngoài.

Sau khi bay ngược ra ngoài được một lúc, Đường Hạn Tùng bỗng nhiên dùng sức để khống chế mình dừng lại. Lão đứng giữa không trung, kinh hãi nhìn Ngô Bách Tuế, lão cực kỳ hoảng sợ, tim điên cuồng đập loạn xạ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!