Nếu thế giới này bất công với em, anh sẽ vì em thay đổi cả thế giới.
Câu nói này, khắc sâu trong lòng Hạ Mạt Hàn.
Hạ Mạt Hàn rất cảm động, dù rằng câu nói này không thực tế, nhưng cũng chứng minh một điều, Ngô Bách Tuế thực sự luôn suy nghĩ cho cô, sự quan tâm và che chở của anh cũng vô cùng chân thành.
Hạ Mạt Hàn bừng tỉnh trong phút chốc, cô để mặc Ngô Bách Tuế nắm lấy tay mình, bước ra khỏi nhà hàng.
Ra đến ngoài, một cơn gió ập đến mới khiến cho Hạ Mạt Hàn thực sự tỉnh táo.
Cô lập tức rút tay đang bị Ngô Bách Tuế nắm lấy, đồng thời nghiêm túc nói với anh: "Anh không biết chuyện gì đã xảy ra với em, anh không nên làm bừa?" Mặc dù Hạ Mạt Hàn tin rằng Ngô Bách Tuế đã trở lại là một người bình thường, nhưng tật xấu ăn to nói lớn của Ngô Bách Tuế không thể sửa được trong chốc lát.
Ngô Bách Tuế lời ít ý nhiều, đáp: "Chuyện của em anh đã biết cả rồi, anh đến để giúp em đòi lại công bằng." Những kẻ ức hiếp Hạ Mạt Hàn ấy, Ngô Bách Tuế sẽ không tha cho bất cứ ai.
Hạ Mạt Hàn nghe xong liền đáp: "Nếu anh thực sự muốn giúp em, hãy đưa em đi mua một bộ quần áo, quần áo của em bẩn quá rồi."
Ra tay đánh Trương Cảnh Minh, chắc chắn làm lớn chuyện rồi, Ngô Bách Tuế biết được cũng không có gì là kỳ lạ, nhưng nếu Ngô Bách Tuế hành động một cách kích động như thế, chỉ khiến cho hậu quả thêm nghiêm trọng. Hạ Mạt Hàn giờ đây đã có Ngô Bách Tuế bên cạnh, cô cũng cảm thấy thực sự mãn nguyện, cô không muốn lại phải dây vào những người không nên dây.
Đối với cô mà nói, việc cấp thiết nhất bây giờ chính là thay ngay bộ quần áo bẩn thỉu, thậm chí còn dính vết máu này.
"Được!" Ngô Bách Tuế nhìn bộ quần áo trên người Hạ Mạt Hàn rồi đồng ý.
Trước đây khi Hạ Mạt Hàn và Ngô Bách Tuế ở bên nhau, Hạ Mạt Hàn quyết định tất cả, Ngô Bách Tuế giống như một cậu con trai ngốc ngếch của Hạ Mạt Hàn, mọi thứ đều làm theo ý của cô.
Hôm nay, mối quan hệ đảo ngược, tất cả đều do Ngô Bách Tuế quyết, Hạ Mạt Hàn dường như biến thành một cô bé thích dựa dẫm, chỉ cần đi theo Ngô Bách Tuế là được.
Ngô Bách Tuế đưa Hạ Mạt Hàn đến trung tâm thương mại Xướng Thịnh ở gần đó.
Phụ nữ trời sinh đã thích thú với việc mua sắm, Hạ Mạt Hàn cũng không ngoại lệ. Từ nhỏ cô cũng được coi là lá ngọc cành vàng, khi ông nội chưa qua đời, cô vẫn còn độc thân, cô thường đi đến trung tâm thương mại, mua những gì mình thích. Sau này được gả cho Ngô Bách Tuế, cuộc sống trở nên khó khăn, cô rất ít khi đi mua đồ, càng không có chuyện đi cùng Ngô Bách Tuế, hôm nay là lần đầu tiên.
Lòng Hạ Mạt Hàn rất hiếu kỳ, cùng người chồng đã khôi phục bình thường của mình đi dạo trung tâm mua sắm, cảm thấy rất kỳ lạ, trong chốc lát cô quên bẵng đi những tổn thương trong lòng, chỉ đắm chìm trong những cảm xúc mới mẻ này. Cô bước chầm chậm, ngắm nghía những món đồ được bày bán trong trung tâm. Mỗi cửa hàng đầy ắp các mẫu quần áo, giày dép, túi xách, Hạ Mạt Hàn đều xem một lượt, dù rằng không vào trong mặc thử, cô cũng cảm thấy ngắm từ bên ngoài cũng thật tuyệt.
Khi đến tầng hai, tại của hàng của thương hiệu Gucci, cô nhìn xuyên qua lớp kính, trông thấy một chiếc váy liền, chiếc váy này như có một sức hấp dẫn đặc biệt với Hạ Mạt Hàn, khiến cô không đừng được mà dừng lại, nhìn thêm một chút.
Ngô Bách Tuế đứng kế bên nói: "Thích không? Nếu thích thì vào mua nhé!"
Hạ Mạt Hàn lắc đầu: "Thôi, đắt quá, chúng ta đi chỗ khác xem xem." Đối với Hạ Mạt Hàn bây giờ, trang phục của thương hiệu này là giá trên trời, cô chẳng dám mơ đến, chỉ xem cho thích mắt.
Nói xong, cô liền bước đi.
Ngô Bách Tuế ngăn cô lại, đồng thời nói với cô: "Không sao, anh có tiền."
Lời vừa buông, Ngô Bách Tuế liền bước vào cửa hàng.
Hạ Mạt Hàn biết, bây giờ Ngô Bách Tuế cũng có chút tiền, tiền viện phí, tiền ăn đều do Ngô Bách Tuế trả, nhưng cô sợ rằng, Ngô Bách Tuế không hề biết giá cả trong cửa hàng Gucci này cao đến thế nào. Nhưng Ngô Bách Tuế đã bước vào không chút do dự, cô đành lấy hết dũng khí bước vào theo.
Ngô Bách Tuế vừa đi vào, một nhân viên cửa hàng liền bước đến và hỏi Ngô Bách Tuế: "Chào anh, anh muốn mua gì ạ?"
Ngô Bách Tuế chỉ Hạ Mạt Hàn nói: "Hỏi cô ấy!"
Nói rồi, Ngô Bách Tuế liền ngồi xuống ghế.
Nhân viên nghe xong liền quay sang đón tiếp Hạ Mạt Hàn.
Hạ Mạt Hàn mặc dù đã bước vào đây, nhưng không đủ dũng khí, cô do dự vài giây, rồi chỉ vào chiếc váy lúc nãy cô trông thấy, hỏi: "Xin hỏi chiếc váy này có được thử không?"
Trang phục trong cửa hàng, được phân làm hai đẳng cấp, một là hàng phổ thông, hai là hàng cao cấp. Dãy treo hàng phổ thông thì có thể được mặc thử, nhưng hàng cao cấp thì không được phép mặc thử, đây là quy định của thương hiệu này, cũng là kiến thức thông thường mà mọi khách hàng đều biết.
Nhân viên thấy Hạ Mạt Hàn đến điều cơ bản này cũng không biết, chắc hẳn đối phương chưa từng bước vào cửa hàng cao cấp thế này, nhất thời sự nhiệt tình của nhân viên bán hàng giảm xuống chỉ còn một nửa. Cô ta hờ hững trả lời: "Hàng cao cấp của chúng tôi không được phép mặc thử."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!