Chương 31: Ngô Bách Tuế tức giận

Trước mặt tòa nhà cao mười bảy tầng này là một con đường rộng rãi, tuy giờ đã hơn mười giờ tối nhưng vẫn đậm chất sống về đêm, trên đường vẫn đầy người xe đi lại.

"Không ổn rồi, có người nhảy lầu!" Trong giây phút Hạ Mạt Hàn nhảy xuống, một giọng nói sợ hãi vang lên trong đám người.

Tiếng kêu này vang vọng cả khu vực phía trước tòa nhà, tất cả mọi người xung quanh đều ngẩng đầu nhìn lên tòa nhà cao tầng đó.

Mọi người nhìn thấy một bóng người rơi nhanh xuống, trong giây phút đó, tim của những người quan sát đều nhảy lên tận cổ họng, khẩn trương vô cùng.

Nhưng cũng trong giây phút đó, ở mặt đất bỗng xuất hiện một bóng đen, nhảy lên một cái.

Anh nhảy cao tận ba bốn mét.

Bịch.

Tiếng va chạm nặng nề vang lên, bóng đen đó tiếp được bóng dáng vừa rơi xuống từ sân thượng, sau đó bóng đen đó ôm người, dùng một tư thế cực kỳ đẹp đẽ tiếp đất.

Người vây xem thấy cảnh tượng như vậy thì lập tức trợn mắt, cực kì khiếp sợ. Trái tim đang căng thẳng bỗng đập thình thịch như nổi trống.

"Mẹ nó, đây không phải siêu nhân sao?" Có người phát ra tiếng kêu không thể tin nổi.

Bóng đen giống siêu nhân đó chính là Ngô Bách Tuế.

Tốc độ Hạ Mạt Hàn rơi xuống quá nhanh, trọng lực quá lớn, dù Ngô Bách Tuế nhảy lên cao để giảm lực va đập nhưng cuối cùng cô vẫn bị chấn động đến mức miệng phun máu, bất tỉnh.

Cánh tay Ngô Bách Tuế cũng gần như tê dại nhưng anh không thèm quan tâm. Anh nhìn chằm chằm vào Hạ Mạt Hàn trong lòng mình, trái tim như sắt thép mà giờ đây mắt cũng ngấn lệ, anh nói với chất giọng khàn khàn: "Sao em ngốc thế?"

Giọng nói của Ngô Bách Tuế vô cùng đau xót, trái tim cũng đau đớn vô cùng. Rốt cuộc Hạ Mạt Hàn đã chịu sự đau khổ như thế nào mới buộc phải tự sát thế này?

Càng nghĩ sâu, hai mắt Ngô Bách Tuế càng đỏ bừng, sự tức giận cũng phun trào.

Anh hận bản thân mình không bảo vệ Hạ Mạt Hàn cẩn thận.

Anh sẽ khiến những người ép buộc cô phải trả giá thật đắt!

Một tiếng sau, bệnh viện nhân dân thành phố Giang Châu, phòng bệnh cao cấp.

Hạ Mạt Hàn yên lặng nằm trên giường bệnh trắng tinh, Ngô Bách Tuế đứng ở một bên, chăm chú nhìn cô.

Lần này là cả một đêm.

Sáng sớm hôm sau, Hạ Mạt Hàn nằm trên giường bệnh từ từ mở mắt ra, người đầu tiên cô nhìn thấy chính là Ngô Bách Tuế đứng bên cạnh mình.

Ánh mắt Hạ Mạt Hàn trống rỗng, đầu cũng trống rỗng, cô nhìn thấy Ngô Bách Tuế thì sững sờ một lúc lâu.

Một lúc sau, cô mở mới nhẹ nhàng mở miệng, hỏi: "Tại sao em không chết?"

Ngô Bách Tuế trả lời đơn giản: "Mạng em lớn."

Nếu trả lời là anh tay không đỡ cô, cô nhất định sẽ cho rằng bệnh cũ của anh tái phát. Cô vừa tỉnh, Ngô Bách Tuế không muốn kích thích cô.

Hạ Mạt Hàn cảm thấy không thể tin tưởng, nhưng cô lại cảm nhận được rõ hơi thở, sự sống, Ngô Bách Tuế cũng đứng sờ sờ trước mặt cô. Tất cả những thứ này không thể là giả được, nhưng lại rất khó giải thích. Có lẽ, sự sống của cô vẫn chưa kết thúc thật.

Một lúc lâu sau, Hạ Mạt Hàn mới lại hỏi Ngô Bách Tuế: "Không phải anh ở bệnh viện tâm thần à? Sao lại ra vậy?"

Ngô Bách Tuế giải thích: "Anh khỏi bệnh rồi, giờ anh là một người bình thường."

Bây giờ Ngô Bách Tuế mới thật sự khỏi bệnh. Thời gian trước, anh chỉ khôi phục ký ức, nhưng cơ thể vẫn còn chất độc lưu lại. Hôm trước độc tính đột nhiên phát tác ở Thanh Phong Trai, khiến Ngô Bách Tuế suýt chết.

Ba năm rồi, tác dụng phụ của loại thuốc độc này vẫn còn kinh khủng như vậy, đây là chuyện Ngô Bách Tuế cũng không ngờ được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!