Chương 29: Cảnh tượng kinh ngạc

Chưa đến cổng bệnh viện, Hạ Mạt Hàn đã phát hiện an ninh của bệnh viện tâm thần này bỗng trở nên vô cùng nghiêm ngặt, nhân viên an ninh mặc đồng phục không chỉ đứng kín ngoài cổng, ngay cả bên trong cũng có rất nhiều bảo vệ mặc vest đang đi tuần tra.

Hạ Mạt Hàn và Hoàng Quý Lan vừa tiến đến, đã có một người chặn họ lại, nghiêm túc nói: "Hôm nay bệnh viện có lệnh phong tỏa, bất kỳ ai cũng không được ra vào."

Hạ Mạt Hàn nghi ngờ hỏi: "Tại sao?"

Bảo vệ lạnh lùng đáp: "Lệnh khẩn cấp của cấp trên, tôi cũng không biết."

Hạ Mạt Hàn lập tức tiếp lời: "Nhưng chồng tôi còn ở bên trong, tôi đến để nạp tiền vào thẻ bệnh viện."

Bảo vệ vẫn lạnh lùng nói: "Vậy cũng không được, bệnh viện đã nằm trong trạng thái phong tỏa toàn bộ, cô có vào trong cũng không thực hiện được giao dịch nghiệp vụ."

Hạ Mạt Hàn chẳng còn gì để nói, một bệnh viện tâm thần lại thực hiện chính sách phong tỏa, lẽ nào cô sinh ra đã mang số mệnh tự rước họa vào thân, làm việc gì cũng gặp trắc trở!

Hạ Mạt Hàn nhíu mày, đang định tiếp lời thì lúc này, đội trưởng đội bảo vệ bước đến, nghiêm khắc nói với Hạ Mạt Hàn: "Cô à, đừng làm khó chúng tôi nữa, chẳng giấu gì cô, hôm nay có một nhân vật tầm cỡ đến viện, nên giờ bất cứ ai cũng không được vào, cô về đi!"

Anh ta thể hiện rõ quan điểm, người đến đây hôm nay thân phận tôn quý, không dễ gì để người khác tiếp xúc hay đến gần.

Hạ Mạt Hàn không được quyền bước vào, cũng không thuyết phục được bảo vệ.

"Tiểu Mạt, con thấy không? Đây thực sự là ý trời, đến ông trời cũng không muốn chúng ta quản cái thằng ngốc đó, con còn lo cho nó làm gì, đi thôi!" Hoàng Quý Lan đứng bên cạnh khuyên nhủ Hạ Mạt Hàn.

Thật sự là ý trời sao? Hạ Mạt Hàn suy tư nhìn bệnh viện tâm thần trước mắt, cuối cùng cũng bất lực xoay người, nói một câu: "Đi thôi!"

Hai người rời khỏi bệnh viện, gọi một chiếc taxi, đi thẳng đấy trạm xe lửa Tây Nguyên.

"Tiểu Mạt, hay chúng ta đến Giang Châu đi, hai ngày nữa ông ngoại con mừng thọ 70 tuổi, chúng ta đến đó ở tạm." Ngồi trên xe lửa, Hoàng Quý Lan nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn cảm thấy về nhà ngoại là ổn thoả nhất.

"Tuỳ mẹ." Hạ Mạt Hàn nhắm mắt, nhẹ nhàng buông ra hai chữ này, giờ đây đối với Hạ Mạt Hàn mà nói, đi đâu cũng vậy, chỉ cần rời khỏi cái mảnh đất Tây Nguyên ác mộng này là được.

Giang Châu cũng là một thành phố thuộc tỉnh Giang Đông. Sức mạnh kinh tế cũng chẳng kém gì thành phố Tây Nguyên này.

Gia tộc Hoàng Quý Lan là một gia tộc lâu đời tại Giang Châu, bao năm nay, họ Hoàng đã trải qua bao thăng trầm, năm thịnh năm suy, năm Hoàng Quý Lan xuất giá chính là năm nhà họ Hoàng suy bại nhất, cho nên Hoàng Quý Lan được gả đến nhà họ Hạ ở Tây Nguyên, khiến bà ta có được vinh hạnh chim sẻ hoá phượng hoàng.

Hoàng Quý Lan rất hưởng thụ cảm giác được trở thành một phu nhân giàu có, bà ta cũng trở nên cao ngạo, không muốn can hệ gì với họ ngoại khốn khó của mình, vậy nên ban đầu bà ta hầu như không về ngoại, nếu bất đắc dĩ có một vài lần, thì cũng là để dương oai trước mặt người nhà.

Nào ngờ thời thế đẩy đưa, vận mệnh của Hoàng Quý Lan càng ngày càng trở nên tồi tệ, chồng mất sớm, trở thành quả phụ, con gái đột nhiên kết hôn, nhưng lại lấy phải một tên ngốc, lão gia nhà họ Hạ, người chống lưng cho hai mẹ con họ cũng đã qua đời, nhà họ Hạ cũng dần dần suy thoái. Hoàng Quý Lan đang từ một quý bà giàu có trở thành bà nội trợ có một ông con rể khờ.

Mà họ Hoàng nhà bà, mấy năm nay lại gặp thời gặp thế, phát triển nhanh, lên như diều gặp gió, nay lại trở thành một danh gia vọng tộc ở thành phố Giang Châu.

Thời thế biến hoá vô thường, Hoàng Quý Lan năm đó coi thường họ Hoàng, sau đó bản thân rơi vào cảnh bần cùng, chẳng còn mặt mũi gặp người thân, quan hệ giữa bà và họ ngoại cũng ngày một xa cách.

Bây giờ, bị ép tới đường cùng, Hoàng Quý Lan mới vứt hết liêm sỉ chuẩn bị quay về nhà.

Giữa trưa, hai người đến trước cửa nhà họ Hoàng ở Giang Châu.

Căn nhà của nhà họ Hoàng là một trang viên lâu đời, mặc dù cũ kỹ nhưng rất rộng, cả toà trang viên cổ lại rất vĩ đại và trang nghiêm. Những gia đình được sống ở đây, đều có chút thế lực.

Đứng trước cửa trang viên, Hoàng Quý Lan chỉnh lại quần áo trên người, sau đó mới gõ cửa.

Một lát sau, cửa được mở, bảo vệ nhà họ Hoàng bước ra, anh ta biết Hoàng Quý Lan, nên không nói gì mà để Hoàng Quý Lan và Hạ Mạt Hàn bước vào.

Hoàng Quý Lan và Hạ Mạt Hàn tay xách hành lý, bước qua sân vườn tiến đến trước gian chính.

"Ồ, đây chẳng phải Quý Lan sao, khách quý à!" Một người phụ nữ với cách trang điểm thời thượng bước từ trong phòng ra giễu cợt nói với Hoàng Quý Lan.

Hoàng Quý Lan vừa trông thấy người này, liền lập tức cười nói: "Chào chị dâu!"

Người phụ nữ này là chị dâu của Hoàng Quý Lan, tên La Bình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!