Chương 15: Người nhà họ hà sợ hãi

Cô gái bỗng dưng xuất hiện này chính là bạn cùng phòng đại học của Hạ Mạt Hàn, Trâu Cầm.

Hành động hất rượu ngang ngược của Trâu Cầm cùng với lời nói tựa sấm rền của cô ta, đã khiến bầu không khí tại hiện trường buổi tiệc chúc mừng đã lập tức thay đổi, tất cả người nhà họ Hạ đang ngồi đều đồng loạt nhìn sang Hạ Mạt Hàn, trong mắt của bọn họ đã lóe lên thêm vẻ khác thường.

Hạ Mạt Hàn như bị sét đánh, mọi người cũng thấy mờ mịt, ngày hôm nay cô cố ý ăn diện, dồn tự tin cùng hi vọng, định cho bản thân một khởi đầu hoàn toàn mới, đúng là cô đã thấy được thái độ của người trong gia tộc với mình có sự thay đổi, thậm chí cô còn được bà cụ khen ngợi trước mặt mọi người. Cô còn đang vui vẻ, nào ngờ Trâu Cầm bỗng nhiên xuất hiện ngang ngược như vậy, đã hất rượu còn giội thêm gáo nước bẩn vào cô, bảo cô dụ dỗ giám đốc Quách?

Khi hồi thần lại, Hạ Mạt Hàn lập tức nổi trận lôi đình, cô lấy khăn lau vội mặt mình, sau đó đừng dậy quát về phía Trâu Cầm: "Trâu Cầm, cô đừng có nói nói hưu nói vượn ở đây, cô bị đuổi hoàn toàn là vì phẩm chất tệ hại."

Học chung bốn năm, Hạ Mạt Hàn thật sự không ngờ Trâu Cầm lại là người như thế, hôm qua cô ta nói xấu mình ăn hối lộ, hôm nay lại vu tội mình dụ dỗ giám đốc, cô gái này thật sự quá độc ác.

Trâu Cầm cười lạnh, bảo: "Ha ha, phẩm chất của tôi ra sao, chẳng lẽ người trong công ty không biết? Trước đây giám đốc Quách rất đánh giá cao tôi, tại sao ông ấy lại đuổi tôi chỉ vì cô chứ?"

Câu hỏi này đã khiến Hạ Mạt Hàn cứng họng, vì cô cũng không biết tại sao giám đốc Quách lại đuổi Trâu Cầm, lẽ ra tuy Trâu Cầm làm sai, nhưng không đến mức bị đuổi như vậy.

Không đợi Hạ Mạt Hàn đáp lời, Trâu Cầm đã hùng hồn nói tiếp: "Còn nữa, cô bảo cái công ty nội thất rách này có tài cán gì mà hợp tác với tập đoàn Hưng Thịnh chứ, nếu cô không dụ dỗ giám đốc Quách thì sao Hưng Thịnh lại hợp tác với các cô?"

Trâu Cầm nói từng chữ rõ mồn một, câu nào câu nấy cũng mạnh mẽ, quan trọng là còn nói rất hợp lý, đến giờ người nhà họ Hạ có mặt cũng bất giác thấy tin những lời của cô gái này rồi.

Thì ra Hạ Mạt Hàn có thể hợp tác với Hưng Thịnh không phải dựa vào bản lĩnh của mình, mà là dựa vào nhan sắc.

Lần này, sắc mặt của người hạ Hạ có đủ loại biểu cảm, ánh mắt nhìn Hạ Mạt Hàn của họ cũng ngày càng khác lạ.

Hạ Mạt Hàn quả thực rất tức giận, cô thấy rất ấm ức mà hét lên: "Tôi không có, tôi vốn chẳng quen biết gì giám đốc Quách, tôi kí hợp đồng được là vì tống giám đốc Dương nhận thấy năng lực thiết kế của tôi!"

Tổng giám đốc Dương?

Nghe đến đây, cũng không còn cười nữa, cô ta nói với vẻ châm chọc: "Tổng giốc đốc Dương là người nào biết không, ông ấy là ông chủ của Hưng Thịnh, ông ấy coi trọng cô à? Cô nghĩ mình là ai thế? Nói câu đó ra cô thấy sẽ có người tin sao?"

Không ai tin cả, tất cả người nhà họ Hạ ở đây cũng không tin, bởi vì với bọn họ mà nói, Dương Kiến Nghiệp là một nhân vật trên tít trời cao, nhân vật tai to mặt lớn như vậy sao lại nhìn lọt Hạ Mạt Hàn vào mắt xanh của mình? Chẳng đáng tin chút nào.

Đừng nói những người khác, ngay cả bản thân Hạ Mạt Hàn cũng cảm thấy việc này thần kỳ đến mức không thật, sao Dương Kiến Nghiệp lại vừa ý cô được chứ? Cô có lý lẽ gì để phản bác Trâu Cầm?

Trâu Cầm thấy Hạ Mạt Hàn không có gì để nói thì càng thêm đắc ý, cô ta đi đến bên cạnh Hạ Mạt Hàn, nói với vẻ vênh vang đắc ý: "Đúng là không ngờ đấy, Hạ Mạt Hàn, thế mà cô đã trở nên giảo hoạt như vậy vậy rồi, rõ ràng là dụ dỗ giám đốc Quách mà còn diễn kịch trước mặt tôi, hại tôi bị mất mặt trước nhiều người trong công ty như thế. Nói cho cô biết, việc này tôi không để yên đâu."

Nói xong, cô ta cầm ly rượu trong tay ném mạnh xuống đất.

Choang!

Ly thủy tinh vỡ nát. Mảnh vỡ bắn tung tóe khắp mặt đất.

Ném xong, Trâu Cầm còn hét lên rất ngang ngược: "Quỳ xuống nói xin lỗi tôi, nếu không tôi sẽ không để cô rời khỏi khách sạn này đâu!"

Biết rõ cả căn phòng này đều là người nhà họ Hạ mà Trâu Cầm vẫn ngông cuồng đến vô cùng, cô ta không để ý Hạ Mạt Hàn, cũng chẳng quan tâm đến cả dòng họ của Hạ Mạt Hàn, cô ta dám gây sự ở đây là vì cô ta dư sức làm vậy.

"Cô là cái thá gì chứ, nghĩ sao mà bảo Tiểu Mạt xin lỗi?" Hoàng Quý Lan đứng bật dậy từ chỗ ngồi rồi đi đến cạnh Trâu Cầm.

Những người nhà họ Hạ khác không tin Hạ Mạt Hàn, nhưng Hoàng Quý Lan lại tin, bà ta là mẹ của Hạ Mạt Hàn, tất nhiên là hiểu rõ con gái mình nhất, nếu Hạ Mạt Hàn là một cô gái hám lợi thì chắc chắn đã ly hôn với Ngô Bách Tuế chẳng chút do dự, rồi đến với Vương Thế Hào rồi.

Chỉ dựa vào cái tính nết hiền lành tốt bụng này của con gái mình, Hoàng Quý Lan tin chắc Hạ Mạt Hàn hẳn sẽ không hi sinh bản thân để dụ dỗ cái tên giám đốc gì kia.

Trâu Cầm trừng mắt với Hoàng Quý Lan, cả giận bảo: "Cút ngay cho tôi, chỗ này không có chuyện của bà."

Hoàng Quý Lan cũng chẳng lịch sự như Hạ Mạt Hàn, bà ta nổi tiếng là cọp cái, năm đó khi chồng bà ta còn sống cũng bị bà ta dạy dỗ cho ngoan ngoãn, bà ta nào để ý đến mấy cô gái mới tí tuổi như Trâu Cầm. Vừa nghe Trâu Cầm nói thế, bà ta đã vung tay tát ngay một cái.

Chát!!!

Tiếng tát vang vọng đến lạ thường.

Đánh xong, Hoàng Quý Lan còn la mắng Trâu Cầm: "Đồ kỹ nữ thối tha, cho cô mặt mũi rồi đấy, loại như cô mà dám nói con gái tôi là hồ ly tinh à, nếu con gái tôi muốn gả cho một tấm chồng tốt thì chẳng phải là là chuyện dễ như trở bàn tay thôi sao? Mắc gì phải đi dụ dỗ giám đốc của cô? Còn cô ấy, nhìn cứ như hạng yêu tinh, cô mới là hồ ly tinh quyến rũ đàn ông!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!