Chương 14: Anh có thể cho em tất cả

Bà cụ nắm giữ một công ty, quản lý một gia tộc, hiển nhiên là có một tâm thái mạnh mẽ, bất luận là thời điểm nào, bà ta căn bản đều luôn bình tĩnh lão luyện, bình thản không hề bấn loạn, nhưng ngay lúc này, bà ta lại mất đi tâm thái đó, trước mặt toàn công ty bà ta kinh ngạc thốt lên một tiếng.

Đơn hàng lớn năm mươi triệu đơn!

Điều này ai dám nghĩ tới?

"Bà nội, cái gì năm mươi triệu?" Hạ Tử Hiên nhìn thấy điệu bộ kích động như vậy của bà cụ thì không kìm lòng được bèn hỏi một câu.

Bà cụ không để ý đến Hạ Tử Hiên mà ngước mắt lên nhìn chằm chằm vào Hạ Mạt Hàn, nghiêm khắc chất vấn: "Mạt Hàn, cháu không cố tình ngụy tạo một bản hợp đồng giả để lừa gạt bà đấy chứ? Sao mà tập đoàn Xương Thịnh có thể cho chúng ta một đơn hàng lớn tận năm mươi triệu đơn được chứ?" Sau khi hết bàng hoàng chính là không tin, chuyện này quá bất ngờ khiến bà cụ thật sự không dám tin.

Những người khác ở trong phòng hội nghị nghe thấy câu này của bà cụ, cuối cùng cũng phản ứng lại.

Lập tức, đám con cháu nhà họ Hạ lần lượt phụ họa thêm: "Hứ, chắc chắn là giả rồi, Hạ Mạt Hàn là một nghiệp vụ mới, sao chị ta có thể có bản lĩnh ký được đơn hàng lớn như vậy chứ?"

"Đúng đấy, lại còn là hợp đồng ký với tập đoàn Xương Thịnh nữa chứ, công ty chúng ta không có ưu thế gì, người ta sao có thể chọn chúng ta được?"

"Cái chị Hạ Mạt Hàn này, để không bị đuổi việc thì việc gì cũng có thể làm được, đúng là không biết xấu hổ."

Những âm thanh này vô cùng chối tai. Vẻ mặt của Hạ Mạt Hàn dần dần trở nên lạnh lùng, để có thể hoàn thành nhiệm vụ, đến công ty Xương Thịnh gặp phải sự xua đuổi, bị người ta giễu cợt, cuối cùng không dễ gì mà lật ngược được tình thế, ký kết được đơn hàng lớn trước nay chưa từng có, kết quả là đám con sâu làm rầu nồi canh này của công ty lại không những không biết cảm ơn mà lại còn gièm pha, hạ thấp cô như vậy, ngay cả bà nội cũng không tin cô, cô thật sự rất thất vọng và đau khổ.

Cái gia tộc này, cái công ty này có thành kiến với mình quá lớn rồi.

Vào lúc bọn họ thao thao bất tuyệt thì Hạ Mạt Hàn cất cao giọng, lớn tiếng nói: "Trên hợp đồng có con dấu của tập đoàn Xương Thịnh, nếu mọi người vẫn không tin thì có thể gọi điện đến tập đoàn Xương Thịnh mà hỏi!"

Hạ Mạt Hàn của lúc này thể hiện ra tính khí cứng rắn chưa từng có.

"Hỏi thì hỏi, ai sợ ai." Hạ Tử Hiên không tin vào tà đạo, cậu ta là người đầu tiền rút điện thoại ra, bấm gọi đến điện thoại của tổng đài tập đoàn Xương Thịnh.

Điện thoại vừa kết nối, Hạ Tử Hiên bèn đi thẳng vào vấn đề, hỏi về đơn hàng siêu lớn này.

Đợi đến khi nghe được câu trả lời của đối phương, trên mặt Hạ Tử Hiên bỗng chốc lộ ra thần sắc vô cùng xuất sắc, đôi mắt của cậu ta trợn trừng lên, tràn đầy sự kinh ngạc không dám tin, tay của cậu ta khẽ run lên. Sau khi đối phương tắt điện thoại, cậu ta liền giống như tượng gỗ vậy, chậm rãi thả điện thoại xuống, lẩm bẩm một mình: "Tập đoàn Xương Thịnh đã hợp tác với công ty chúng ta thật rồi!"

Một câu nói ngắn ngọn, cuộn vào trong tim của mỗi người.

Trong lòng mọi người đều nổi lên giông bão.

Mọi người đều mắt chữ O, miệng chữ A.

Biểu cảm của mọi người đều giống nhau.

Trầm lặng, im ắng, im hơi lặng tiếng. Phòng hội nghị lớn như thế mà chỉ có một chữ "tĩnh".

Hạ Mạt Hàn khẽ ngước mắt lên, liếc nhìn đám người mắt chữ A, miệng chữ O này, sự tức tối khó chịu trong lòng cô cuối cùng cũng biến mất, bây giờ cô vui tươi thanh thản.

Sáu giờ chập tối, Hoàng Quý Lan đã làm một bàn lớn đầy đồ ăn đợi hmh.

Hạ Mạt Hàn vừa trở về, Hoàng Quý Lan đã an ủi cô: "Tiểu Mạt, cho dù con bị công ty đuổi việc cũng không sao hết, dựa vào năng lực của con đến công ty khác tìm việc cũng không phải chuyện khó khăn gì, con không cần phải nản lòng."

Hoàng Quý Lan biết áp lực của Hạ Mạt Hàn lớn, bà ta không muốn tạo thêm áp lực cho con gái nữa.

Hạ Mạt Hàn nghe thấy những lời này của mẹ thì không kìm nổi có chút cảm động, cô nhìn Hoàng Quý Lan, sâu sắc nói: "Mẹ, con không bị đuổi việc."

Hoàng Quý Lan vừa nghe thấy thế, biểu cảm lập tức thay đổi, bà ta trợn trừng mắt, ngạc nhiên hỏi: "Hả? Bà cụ mềm lòng rồi?"

Với cách nhìn của Hoàng Quý Lan, hoàn thành đơn hàng hai mươi triệu đơn đó là chuyện tuyệt đối không thể làm được, khả năng không bị đuổi việc duy nhất chính là bà cụ đã niệm tình.

Hạ Mạt Hàn lắc đầu, nghiêm túc nói: "Không phải, con đã ký kết được đơn hàng lớn năm mươi triệu đơn."

Hoàng Quý Lan lập tức đóng băng, dường như mắt bà ta đang nổi đom đóm, năm mươi triệu, con số này khiến cho bà ta chấn động, bà ta không dám tin, bất giác hỏi lại: "Không phải chứ? Đây là chuyện tốt trên đời mà, tại sao con không có chút biểu cảm vui mừng khôn siết nào vậy chứ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!