Thế nhưng bất kể ta có dã tâm cỡ nào, thủ đoạn cao siêu bao nhiêu mà không có duyên phận thì cũng đành trơ mắt chịu thua trong chuyện theo đuổi nam thần thôi. Sau lần xuất hiện đầu tiên liền thu hút mọi ánh nhìn, Tùy công tử cứ như bốc hơi khỏi thành phố này.
Kể từ khi biết được danh giá đích thực của Tùy Ngộ, biệt hiệu Mr. G cũng theo đó đổi thành Tùy công tử. Cách gọi "công tử" này cao quý vô cùng, thời chiến quốc chỉ có con cháu vua chúa mới có tư cách được gọi là công tử, thời nay cũng thế.
Chân Lý vốn không hề nôn nóng, bởi cô còn sợi dây kết nối là Ninh Trí cơ mà. Ánh mắt như thể bị hút hồn của Ninh Trí vào tối đó rõ ràng không sao che giấu được. Chỉ tiếc Chân Lý tuy là người đẹp hiếm có, nhưng trên đời này đâu thiếu người thú vị hơn thế, nhìn phụ nữ không phải chỉ mỗi xem mặt thôi đâu. Ninh Trí cũng không thể tự hạ giá bản thân mà đích thân ra mặt bàn bạc chuyện bồi thường với Chân Lý, hiển nhiên sẽ có trợ lý đứng ra xử lý thay.
Tuy rằng Chân Lý sốt ruột "theo đuổi tình yêu", nhưng học tập và làm việc lâu trong trường khó tránh khỏi bị tiêm nhiễm tính mọt sách hủ lậu. Bản thân cô cho rằng không thể làm mất phẩm giá của mình, nên cũng không chủ động hỏi thăm trợ lý của Ninh Trí về anh ta và Tùy Ngộ.
Dĩ nhiên, nguyên nhân chủ yếu Chân Lý làm giá như vậy là vì vẻ cảnh giác đề phòng "yêu râu xanh" của anh trợ lý "kiến thức uyên bác" kia thật sự khiến người ta xấu hổ.
Có lẽ vụ tông xe này cũng không phải sáng tạo độc đáo của riêng Chân Lý, mà là người xưa từng làm, người nay noi theo thôi. Anh trợ lý của Ninh Trí từng ngăn chặn vô số vận đào hoa cho ông chủ đã quen với đủ mọi chiêu trò của phụ nữ, sớm rút được bài học lấy yếu địch mạnh, vô tình tàn nhẫn đập tan tâm tư của đám ong bướm.
Mặc dù Chân Lý không có tình ý với Ninh Trí, nhưng bị trợ lý anh ta hiểu lầm như vậy nên mặt vẫn nóng rát. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên cô theo đuổi đàn ông, vẫn có chút ngây ngô, thế nên đành trơ mắt nhìn sợi tơ hồng duy nhất cứ thế đứt lìa.
Trước đó, lúc khoe "vũ khí" công nghệ theo đuổi nam thần vô cùng tối tân với Tô Cách Cách, Chân Lý đã tự cao tự mãn đến nhường nào, lần này đương nhiên khó tránh khỏi phải nhận lời chế nhạo.
"Không phải tài giỏi lắm sao, mình còn chờ được gọi người ta một tiếng em rể đấy." Tô Cách Cách bĩu môi mỉa mai Chân Lý.
Chân Lý xoa tay bào chữa: "Đây là lần đầu tiên, kinh nghiệm chưa nhiều, da mặt cũng không đủ dày mà."
Tô Cách Cách thở dài đầy thấm thía: "Người em à, bây giờ cậu ấm không dễ cua đâu, ai nấy đều thành tinh cả rồi, chỉ muốn yêu đương mập mờ chứ không muốn chịu trách nhiệm. Đừng nói là làm vợ, ngay cả thân phận bạn gái cũng không có cửa đâu, chén sạch rồi chùi mép thôi. Mình thấy cậu vẫn nên thực tế một chút đi, chọn con ông chủ mỏ than hay con nông dân mới phất nào đó, không chừng sẽ có thể ra tay thu phục."
Chân Lý mặt ủ mày chau: "Nhưng chỗ này của mình khó chịu." Cô đặt tay lên tim mình.
Tô Cách Cách thản nhiên: "Tăng sản tuyến vú phải đi khám bác sĩ."
"Hứ, cái miệng quạ đen của cậu." Chân Lý bật cười trách móc Tô Cách Cách.
May mà si mê mã ngoài không khắc sâu vào lòng người, chỉ hai tháng sau, Chân Lý đã quên béng Tùy công tử là vị thần tiên nào rồi. Dĩ nhiên, điều này cũng là nhờ công giáo sư Lương ngày ngày siêng năng giày vò tinh thần lẫn thể xác cô, khiến hai tháng qua Chân Lý hoàn toàn không có hơi sức để tơ tưởng đến mấy chuyện tình cảm lãng mạn.
Bất kể buổi tối ngủ muộn đến đâu, nhà họ Chân vẫn giữ vững thói quen thức dậy vào lúc năm giờ sáng.
Tối qua Chân Lý không nhịn được chuồn ra ngoài chơi bời lêu lổng với Tô Cách Cách đến rạng sáng mới về, đồng hồ báo thức lúc năm giờ không thể đánh thức cô, kết quả Chân Lý được ôm trọn cả hộp đá viên lạnh buốt.
Cô bật dậy khỏi giường, lạnh đến run cầm cập. Đành chịu thôi chứ biết làm sao, từ bé cô đã bị giáo sư Lương "hành" đến ám ảnh rồi, bây giờ dù đang ở tuổi nổi loạn nhưng vẫn không dám phản kháng trực diện.
Trời đầu thu còn chưa sáng hẳn, Chân Lý cột tóc đuôi ngựa lên, thay bộ đồng phục thể dục cấp ba xong liền ra khỏi nhà, bắt đầu chạy bộ men theo con sông nhỏ ngoài trường. Về phần tại sao lại mặc đồng phục cấp ba thì đều nhờ gia huấn phải sống cần cù tiết kiệm của giáo sư Lương.
Đồng phục thể dục cấp ba trong nước chính là kiểu quần áo thể thao cổ lỗ sĩ từ đời tám hoánh, không đẹp đẽ gì mà giá tiền cũng chẳng rẻ. Vì muốn xứng đáng đồng tiền bát gạo, nên tất cả đồng phục của trường do giáo sư Lương mua đều lớn hơn hai cỡ, cũng do khi ấy Chân Lý cao lớn nhanh, nếu mua đúng cỡ, năm sau sẽ không mặc được nữa.
Đến nay Chân Lý vẫn luôn biết ơn gương mặt này của mình. Nếu không nhờ gương mặt này có thể gánh vác cả nửa bầu trời thì làm sao cô có thể trở thành nữ thần học đường thời cấp Hai, cấp Ba khi mặc bộ đồng phục như thế này được chứ.
Mà kể ra thì Chân Lý hồi Trung học quả thật chóng lớn, thoắt cái đã cao 1m66. Nhưng từ khi vào đại học, ngày ngày ăn cơm căn tin thì mấy năm nay cô chỉ cao lên được 3cm, vậy nên đồng phục thời cấp Ba vẫn miễn cưỡng mặc vừa.
Chân Lý chạy bộ một giờ, lại đánh thái cực quyền với các ông chú bà thím ở công viên ven sông, tay vừa đánh miệng vừa hô "Thế giới này đẹp biết bao, sao ta lại cứ hời hợt, như thế chẳng tốt chút nào", sau đó đi đến tiệm bánh bao Từ ở cửa Đông đại học A.
Cách tiệm bánh bao hơn năm mét, Chân Lý đã ngửi thấy mùi canh sườn thơm phưng phức, cô hít sâu rồi rảo bước nhanh hơn. Hồi còn bé, Chân Lý gần như dành hết số tiền tiêu vặt ít ỏi của mình để mua bánh bao súp ở tiệm này.
Bà cụ Trương mới mua bánh bao trong tiệm đi ra, gặp Chân Lý bèn nhiệt tình chào hỏi: "Lý Lý, năm nay thi tốt nghiệp trung học đúng không?"
Chân Lý cười gật đầu: "Vâng ạ." Cô cực kỳ thích bà cụ Trương vì bà cụ khen người ta vô cùng khéo léo và tinh tế.
Chân Lý bưng bát canh sườn uống một ngụm, cả người đều thư thái sảng khoái. Nguyên nhân ban đầu cô cật lực phản kháng không muốn ra nước ngoài du học có đến 20% là vì "không nỡ rời xa bánh bao Từ".
Tiệm bánh bao Từ này đã có từ hồi đại học A được thành lập, hoàn toàn xứng đáng với danh hiệu quán ăn lâu đời. Kích thước mặt tiền cửa tiệm cũng chưa hề thay đổi. Mà dường như mỗi đời chủ bánh bao Từ đều chưa hề nghĩ đến việc mở rộng mặt tiền cửa tiệm hay mở chi nhánh gì cả, dẫn đến kinh doanh phát đạt đến mức rất nhiều người tay bưng canh sườn, tay cầm bánh bao súp ngồi ven đường vẫn ăn uống ngon lành.
Với phong thái không cúi đầu khuất phục trước tiền tài của chủ tiệm bánh bao Từ, chắc chắn được những người dân xung quanh và đông đảo sinh viên đại học A đều ủng hộ hết mình đúng không?
Chân Lý cảm thấy tay nghề của tiệm bánh bao Từ đã đạt đến tiêu chuẩn di sản văn hóa phi vật thể.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!