Chân Lý hít sâu ba lần rồi mở cửa bước xuống xe, đúng lúc đối phương cũng rời khỏi xe. Cả hai nhìn nhau trong ánh đèn rực rỡ. Vốn dĩ sẽ là khung cảnh "lãng mạn" khi người ấy bỗng nhiên quay đầu dưới ánh đèn mờ ảo, ấy thế mà lại bị tiếng còi xe inh ỏi hối thúc không ngừng phía sau, thật chẳng phối hợp gì cả.
Chân Lý thầm trách cảnh sát giao thông không làm tốt bổn phận của mình, vì rõ ràng có luật trong nội thành không được phép bóp còi gây ô nhiễm tiếng ồn kia mà?
Người nóng lòng về nhà, người vội đến điểm hẹn, người đi thuê phòng đều đồng loạt mất kiên nhẫn lẫn lịch sự vào khoảnh khắc đèn xanh sáng lên. Nếu vụ tông vào đuôi xe này không nhanh chóng được giải quyết, ắt hẳn Chân Lý và Mr. G sẽ phải cùng nhau hứng chịu lời mắng chửi với đủ các thứ tiếng địa phương từ dân chúng trên khắp mọi miền đất nước. Như thế thì buổi tối hôm nay nhất định vô cùng tệ hại cho xem.
"Thật xin lỗi, đều là lỗi tại tôi." Chân Lý thành khẩn xin lỗi, sau đó xem xét phần đuôi xe một lượt, nhưng thực chất là nhân cơ hội lấy lại thiết bị định vị GPS. Sau khi phi tang chứng cứ, cô mới đứng thẳng dậy, lấy điện thoại di động chụp hình, vuốt lại lọn tóc lòa xòa bên tai, rồi cười áy náy với mục tiêu tấn công của mình: "Chúng ta cho xe sát vào lề đường bên cạnh được không? Tôi đã chụp hình lại làm bằng chứng rồi, chút nữa gọi cho cảnh sát giao thông và công ty bảo hiểm là được."
Mr.
G gật đầu, quay người lên xe, lái vào làn đường dành cho xe thô sơ và dừng lại. May mà hiện tại đêm đã khuya, rất ít xe chạy ở làn đường này, không đến nỗi gây ách tắc giao thông lần nữa.
Chân Lý xuống xe gọi điện thoại cho cảnh sát và bên bảo hiểm, rồi nhìn lại Mr. G vẫn đang ngồi trong xe, hình như anh ta cũng đang gọi điện thoại. Anh ta nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài cửa kính xe, thấy cô đứng đấy bèn nhanh chóng cúp máy rồi bước ra.
Thật là càng nhìn càng thấy đẹp trai, khuôn mặt hoàn mỹ, chiều cao cũng lý tưởng, vừa đủ để có thể nổi bật trong đám đông lại không quá cao đến mức trông lêu nghêu.
"Cảnh sát giao thông sẽ lập tức đến ngay. Lập biên bản xong, chúng ta hẹn thời gian đi thẩm định mức độ tổn hại là được." Chân Lý giới thiệu, "Tôi tên Chân Lý, số điện thoại của anh là bao nhiêu, tôi nháy máy qua cho anh, để tiện cho việc hẹn gặp."
"Tùy Ngộ." Hóa ra Mr. G không phải họ Kỷ, vả lại thái độ cũng không ngạo mạn.
Vốn đã thấy anh ta đối xử lạnh nhạt với Tô Cách Cách trước đó nên Chân Lý cũng chuẩn bị sẵn tâm lý bị giội gáo nước lạnh vào mặt. Thế nhưng không ngờ đối phương lại thấu tình đạt lý như vậy, phong độ quả không tồi chút nào.
Chân Lý chờ chốc lát, nhưng anh ta báo tên xong lại không nói gì tiếp nữa. Cô suy nghĩ trong tích tắc, cười nói: "Anh Tùy cứ yên tâm, tôi sẽ không gọi điện quấy rầy anh đâu. Tôi chỉ muốn thuận tiện hẹn thời gian đi kiểm tra thiệt hại cho xe anh thôi."
Tùy Ngộ đáp: "Xe là của bạn tôi, tôi đã gọi cho anh ta rồi, anh ta sẽ lập tức đến đây. Cô có thể hẹn thời gian với anh ta."
Chuyện tốt xưa nay luôn khó làm, thế mà lần đầu tiên Chân Lý ra tay lại thua thảm hại như thế này. Tuy nhiên cô không hề nản lòng, bởi phần lớn khoái cảm khi theo đuổi người khác phái đến từ khát vọng muốn chinh phục đối phương.
Dẫu sao trước nay không có ai tự hào khi được đặt chân lên một gò đất cỏn con, chỉ có người đứng trên đỉnh Everest mới có tư cách kiêu ngạo trước bạn bè.
Tuy anh Tùy trước mắt này ăn mặc bình thường, không nhìn ra bất kỳ nhãn hiệu nào có giá trị, song nhìn người phải dựa vào khí chất. Người đàn ông này vừa có vẻ lịch sự vừa có phần xa cách, lời lẽ đúng mực, chẳng những không khiến người ta phản cảm mà còn cư xử đúng như người dưng nước lã.
Chân Lý theo chân Tô Cách Cách lăn lộn trong giới con nhà giàu mấy năm qua, nhưng chưa từng thấy người bạn đại gia nào của cô ấy có khí chất quý tộc như vậy. Dù cho tất cả bạn bè của Tô Cách Cách đều xuất thân từ gia đình có tài sản lên đến hàng tỷ.
Nhất định người như anh ta không đến nỗi phải mượn xe của người khác, khá chắc là người ta chủ động cho mượn rồi. Vì thế Chân Lý hỏi thăm: "Anh Tùy không phải người thành phố A à?"
"Không phải." Tùy Ngộ trả lời ngắn gọn.
Chân Lý vô cùng thất vọng, không phải người địa phương thì xác suất yêu đương sẽ rất thấp. Chân Lý không muốn yêu xa kiểu liên lạc qua điện thoại hay gọi video, mà điều cô muốn là một tình yêu ấm nồng và cả hai có thể gần gũi bên nhau. Tuy mấy năm gần đây đi máy bay và gọi điện thoại đều tiện, có điều yêu xa quá tốn kém chi phí lẫn thời gian. Mà kiểu người như Tùy Ngộ thiếu nhất là gì chứ?
Hiển nhiên là thiếu thời gian rồi.
"Buổi tối đứng bên ngoài lạnh lắm, hay là vào xe ngồi chờ đi." Tùy Ngộ đề nghị.
Anh ta chu đáo và quan tâm đến phái nữ, Chân Lý nghĩ mình có lẽ đã gặp được quý ông ga lăng rồi. Trong lòng cô lại càng tiếc nuối, thành phố A non nước tươi đẹp thế này mà sao chẳng thể giữ chân được một người đàn ông tốt vậy?
"Cảm ơn." Chân Lý quyết định nhanh chóng, mặt dày đi mở cửa ghế lái phụ của chiếc xe hai triệu tệ, sau đó ló đầu nói với Tùy Ngộ, "Tùy Ngộ, anh cũng lên xe đi."
Thế nào là mới gặp như đã quen? Quý cô Chân Lý nhất định sẽ cho giảng một bài học sinh động cho anh Tùy đây. Chỉ mới giao lưu hai câu mà đã nhanh chóng thay đổi xưng hô từ anh Tùy sang thành Tùy Ngộ rồi.
Tùy Ngộ vào xe, Chân Lý ngại ngùng cười nói: "Dù sao cũng rảnh rỗi không làm gì, hai người cùng chờ vẫn tốt hơn một mình ngồi chờ nhàm chán đúng không?"
Tùy Ngộ mỉm cười gật đầu, không lên tiếng. Chút tâm tư cỏn con của Chân Lý chẳng khác nào đã phơi bày dưới ánh sáng, may sao hôm nay cô đánh phấn khá dày.
Trong xe mờ tối, bầu không khí yên tĩnh đầy ngượng ngùng bao trùm cả hai. Cho dù không có kinh nghiệm thực chiến, nhưng Chân Lý cũng moi được thông tin vì sao Tùy Ngộ không có hứng thú với mình.
Cô khẳng định bản thân dù sao cũng không theo đuổi được người ta rồi, dứt khoát mặt dày thêm một chút, tiếp tục dò la: "Trung Quốc có một tỷ ba trăm nghìn người, số lượng xe hơi năm ngoái là hai trăm bảy mươi chín triệu chiếc, chúng ta có thể đụng phải nhau trong biển xe mịt mù thế này coi như cũng có duyên đấy nhỉ?"
Nếu Tô Cách Cách có mặt ở đây, nhất định là sẽ bóp trán mất. Quả nhiên Chân Lý quá non kinh nghiệm, vả lại chủ đề bắt chuyện này thật gượng gạo hết chỗ nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!