Chương 20: Phần Không Tên 20

Miêu tả thời gian của Tùy Ngộ bằng câu "một tấc thời gian mười tấc vàng" cũng không ngoa, nên anh chẳng hơi đâu chơi trò mèo vờn chuột với phụ nữ, đồng thời còn luôn tránh xa mấy cô nàng thích làm kiêu trêu ngươi.

Khi khả năng tự chủ không thể khống chế sự kích thích của sinh lý, tốt nhất là hai bên ngầm hiểu, tiến đến nhanh gọn, xong chuyện dứt khoát.

Tùy Ngộ lấy điện thoại ra xem thử, chần chừ có nên gọi điện thoại cho cô bạn vừa rồi không. Anh đã về nước khá lâu, còn chưa "giải tỏa" lần nào vì chủ yếu là lười, mà cô bạn hôm nay lại tự mình hiến dâng.

Có điều ắt hẳn đối phương đang giận đến bốc hỏa, anh chẳng có thời gian đâu mà dỗ dành người ta nên đành thôi. Anh đặt điện thoại xuống, lau sơ qua tóc, ngồi trên giường xem email chốc lát rồi mới tắt đèn đi ngủ.

Tùy Ngộ luôn thức dậy sớm để tập thể dục buổi sáng. Lúc năm giờ, sắc trời ngoài cửa sổ còn tối om om, anh đã trở mình ngồi dậy, ra phòng khách rót nước uống. Vào khoảnh khắc vừa quay đầu lại, anh bị bóng dáng trên sofa thu hút sự chú ý.

Chân Lý nằm cuộn người trên ghế, tuy trong phòng có bật điều hòa nhưng cô chỉ mặc chiếc áo choàng tắm ngắn đi ngủ nên đương nhiên sẽ bị lạnh. Tùy Ngộ có thể mường tượng ra cảnh tối qua Chân Lý ngồi trên sofa rồi ngủ thiếp lúc nào không hay, thảo nào khi anh tắm xong không trông thấy cô đâu.

Trời còn chưa sáng nhưng phản ứng tự nhiên vào buổi sớm mai của đàn ông đã rõ ràng. Huống chi chiếc áo choàng tắm của Chân Lý thật sự không thể che hết được cả cơ thể. Chân cô dài thẳng, ngực không lớn nhưng xinh xắn, lấp ló dưới cổ áo rộng mở, trắng đến mức tỏa sáng.

Tùy Ngộ uống cạn cốc nước trong tay, thầm nghĩ: Tập thể dục buổi sáng cũng không nhất thiết là phải chạy bộ.

2

***

Chân Lý bị đánh thức, vừa mở mắt đã nhìn thấy Tùy Ngộ.

"Uống nước không?" Anh đưa cốc nước đến miệng cô.

Đầu Chân Lý đau nhức sau cơn say, phản ứng cũng chậm hơn bình thường, lòng còn đang khó hiểu sao Tùy Ngộ lại ở nhà mình, hơn nữa còn chủ động rót nước cho mình uống. Giấc mơ này đúng là khác người.

Lát sau Chân Lý mới sực nhớ ra, hình như cô đi theo Tùy Ngộ vào khách sạn. Tiến triển của họ nhanh đến chóng mặt như thể một ngày đi vạn dặm, đột nhiên từ "không có hứng thú" lại quá độ lên thân mật đến mức có thể mớm nước.

Chân Lý thuận theo động tác của Tùy Ngộ mà há miệng. Người khác mớm nước luôn không thuận tiện bằng tự mình chủ động, hoặc do góc độ quá thấp không uống được, hoặc là quá cao nuốt không kịp. Giọt nước chảy men theo khóe miệng Chân Lý lăn xuống vùng bóng râm dưới cổ áo.

Tùy Ngộ cất cốc nước đi, Chân Lý nhỏm người với theo cốc nước kia theo bản năng. Cô còn chưa hết khát mà!

Trên đỉnh đầu vang tiếng cười khẽ, một bóng người đổ xuống, Chân Lý ngửa đầu, lòng thầm đấu tranh hai giây để chọn lựa chống cự hay buông xuôi, cuối cùng nằm im để mặc chóp mũi Tùy Ngộ hít hà nơi hõm cổ.

Rõ ràng hai người dùng cùng loại sữa tắm, nhưng nó kết hợp với hương vị phụ nữ trên người Chân Lý lại sản sinh ra mùi thơm khiến người ta chộn rộn. Xúc cảm này dễ chịu hơn cả trong tưởng tượng. Có lẽ ban đêm không đắp chăn, làn da Chân Lý vừa mịn màng trơn bóng vừa lành lạnh hệt như kem, khiến đối phương chỉ muốn cắn mạnh một miếng, thưởng thức hương vị lan tỏa trong khoang miệng.

Tùy Ngộ phải thừa nhận đây là lần anh tương đối hài lòng trong mấy năm gần đây. Nếu Chân Lý không đau đến mức kêu gào ầm ĩ, nhất định sẽ càng khiến anh máu nóng sôi trào.

Tùy Ngộ không thích kiểu kín đáo của phụ nữ phương Đông, họ luôn thích giả bộ e dè, cho rằng trong quá trình càng rên la đau đớn thì đối phương càng có cảm giác thỏa mãn. Trên 3thực tế, đa số đàn ông không có máu bị ngược và thích ngược sẽ không thích điểm này. Trong chuyện chăn gối, Tùy Ngộ thích kiểu bạn tình bạo dạn biểu đạt niềm vui thích, như vậy hai bên đều có thể hưởng thụ nhiều hơn.

Thời điểm bật đèn lên, Tùy Ngộ nhìn Chân Lý co ro trên giường, khẽ nhíu mày: "Em ổn không?"

Dù rằng khi nãy Chân Lý kiên quyết đòi dời chiến trường từ sofa sang giường, nhưng cô thật sự vẫn không thấy khá hơn. Cô đã đánh giá sai thực lực của đối phương. Rốt cuộc bơ sữa và thịt bò của đế quốc Mỹ đã nuôi dưỡng ra thứ "vũ khí" quái quỷ gì thế này? Trao lần đầu tiên cho Tùy Ngộ rõ là quyết định sai mười mươi.

"Đi tắm đi, tôi bật nước giúp em." Tùy Ngộ nhẫn nại nghiêng người kéo Chân Lý đang nằm vật trên giường.

Chân Lý hơi tức giận gạt tay Tùy Ngộ ra. Rõ ràng giữa chừng cô đã cầu xin anh dừng lại, vậy mà người này lại càng ra sức giày vò cô.

Trong lúc lôi kéo, Tùy Ngộ vô tình thấy được vết máu trên giường, không khỏi ngẩn người: "Em đến ngày ấy hả?"

Chân Lý cứng đờ người, nhìn về phía vết máu trên ga giường rồi lắc đầu.

Trong chốc lát không khí trở nên yên tĩnh lạ thường, Tùy Ngộ hắng giọng: "Có lẽ ngâm mình trong bồn tắm sẽ bớt đau hơn."

Anh bế Chân Lý rời giường đi đến phòng tắm một cách rất đỗi lịch sự, tay không sờ soạng, mắt không nhìn lung tung.

Chân Lý ngâm mình trong bồn tắm mười lăm phút mới cảm thấy như mình được sống lại.

"Tôi đã gọi..." Tùy Ngộ nghe thấy động tĩnh phía sau, vừa quay người nhìn thấy Chân Lý thì quên mất lời muốn nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!