Đương nhiên hai cô thục nữ kia không thể lời qua tiếng lại một cách thô thiển được, bởi không ai muốn cãi vã trước mặt người đàn ông vô cùng phong độ kia, như vậy mất mặt quá. Vì vậy bọn họ đành quay đầu trợn mắt nhìn hai người chằm chằm, sau mới thức thời cầm ly rượu bỏ đi.
Tô Cách Cách kéo Chân Lý ngồi xuống, hất cằm về phía bàn Bùi Giai: "Thấy thế nào? May là chị đây đã chiếm chỗ này từ lâu, có phải tầm nhìn nơi này tốt nhất không?"
Chân Lý gật gù, góc độ này không phải vị trí chính diện nên mặc sức mà ngắm, chẳng cần kiêng kỵ gì, với lại có thể bao quát mọi vẻ đẹp của mục tiêu mà họ tăm tia. Đúng là tốt không gì bằng.
Chân Lý ngăn Tô Cách Cách định đưa ly rượu lên miệng uống, gọi cho cô ấy một ly Mojito khác: "Không được uống thứ còn thừa lại sau khi quay lại bàn."
Tô Cách Cách gật đầu: "Ôi mình quên mất."
Chân Lý gọi cho mình ly soda. Cô không hề có hứng thú với chuyện tình một đêm sau khi say xỉn, càng không thể chịu được việc lếch thếch nôn mửa khắp nơi. Rượu còn chưa kịp đưa đến thì một người đàn ông mặc áo sơ mi màu xanh lam ôm sát người, quần trắng ngà, mang giày thể thao đi đến bên cạnh Chân Lý, nghiêng người dựa vào quầy bar.
"Chào người đẹp, tôi mời em một ly nhé?" Người đàn ông này cũng khá đẹp trai. Nếu vào lúc bình thường, không chừng Chân Lý sẽ để mắt đến anh ta, chỉ tiếc đêm nay đã có viên ngọc quý bày ngay trước mắt rồi.
Tô Cách Cách nhìn lướt qua người đàn ông không thức thời này, ngay cả danh hiệu "đàn ông nhân dân tệ" còn không đủ tư cách thì đừng có ở đây làm chuyện xấu hổ.
"Cảm ơn, không cần đâu." Cách Cách lạnh lùng đuổi kẻ ong bướm quấy rầy Chân Lý đi chỗ khác.
Chân Lý liếc sang Cách Cách, giơ ba ngón tay với cô ấy.
Lần này cô Chân quả là phá kỷ lục rồi, mới ngồi xuống ba phút thôi đã có đàn ông đến làm quen, có thể thấy tuyệt chiêu "xinh đẹp như hoa" của cô lại tiến bộ thêm một bậc. Tô Cách Cách đã ganh tỵ với vẻ mặt kia của Chân Lý đến mức vô cảm, chẳng buồn lườm lại cô, mắt vẫn nhìn chăm chăm nam thần phía trước.
"Có thể nào đừng mở miệng là nam thần này nam thần nọ không, không thấy sến hả?" Chân Lý than vãn.
Tô Cách Cách huých bả vai vào vai Chân Lý: "Vậy gọi là gì, anh Kim Cương sao?"
Tô Cách Cách là kiểu phụ nữ một lòng mơ mộng được gả cho đại gia giàu nứt đố đổ vách, lại còn hợp lực với cô tranh đoạt gia sản với các anh chị em khác trong gia tộc. Đáng tiếc là cho đến nay cũng chỉ có mỗi đại gia bán than bụng bự như đang mang thai tám tháng sẵn lòng cho cô ấy tiêu tiền như nước. Còn đại gia kim cương gì đấy thì chẳng thấy tăm hơi đâu.
Tô Cách Cách nhìn đàn ông không phải cân đo bằng đô
-la thì cũng bằng nhân dân tệ. Chẳng hạn như người đàn ông trước mắt này, anh ta cao ít nhất một mét tám, cân nặng tạm thời không ước tính được, bởi vì có người mặc quần áo thì trông gầy nhưng cởi ra lại có cơ bắp.
Với hình thể của người này mà xét theo nhân dân tệ thì đã qua được vòng loại của Tô Cách Cách. Trái lại, nếu đánh giá là đô
-la thì cô ấy đã nhăm nhe bổ nhào vào người ta rồi, nếu là vàng thì cô ấy sẽ không cất bước nổi nữa, còn là kim cương ư... Cho đến nay, Tô Cách Cách và Chân Lý vẫn chưa gặp được kiểu đàn ông lý tưởng dát kim cương, hoặc nói thẳng ra là với tầm cỡ của hai cô thì chưa đủ trình gặp được người như thế.
Tuy nhiên, đêm nay là một ngoại lệ. Chưa nói đến thiệp mời của 818 đã rất khó lấy được, Bùi Giai trước mắt họ đây còn không phải là mẫu đàn ông dát kim cương đấy sao? Có điều người ta là chậu đã có hoa, xác suất họ muốn trở thành "kẻ thứ ba" gần như là 0, Tô Cách Cách cũng không muốn lãng phí hơi sức nằm mơ giữa ban ngày. Nhưng đối với người bên cạnh Bùi Giai, cả Chân Lý lẫn Tô Cách Cách đều chú ý đến mười ngón tay không hề đeo trang sức của anh ta ngay từ cái nhìn đầu tiên.
"Này, hỏi cậu đấy." Tô Cách Cách bất mãn lại huých vào người Chân Lý.
Chân Lý vốn đang suy nghĩ miên man và ngơ ngẩn với mười ngón tay thon dài sạch sẽ kia thì suýt bị cú huých của Tô Cách Cách làm ngã khỏi ghế.
Nghiên cứu về thế giới sinh vật quá nhiều, Chân Lý khó tránh khỏi thói quen hay đắn đo nên dùng sách lược tìm kiếm bạn tình thế nào để gien của mình có thể thành công di truyền cho đời sau.
"Chắc là gien biết đi." Chân Lý trả lời.
Chân Lý không giống Tô Cách Cách, cô nàng nhìn đàn ông chủ yếu chú trọng đến khả năng kinh tế, còn Chân Lý lại nhìn mặt và... khả năng sinh sản!
Theo giang hồ đồn đại thì ngón tay đàn ông dài hay ngắn cũng có liên quan đến khả năng làm chuyện ấy, ít ra về điểm này thì anh ta đã qua cửa.
Về phần khuôn mặt thì Chân Lý thấy hết sức cân xứng, có thể đánh giá là đẹp trai trong mắt loài người, lại cho thấy được sự khỏe mạnh của cả dòng tộc nếu xét theo góc độ của động vật, không bị xâm hại nhiều bởi ký sinh trùng, vi khuẩn gây bệnh hay chất độc hại gì. Gien của anh ta cực kỳ tốt, thích hợp làm đối tượng cung cấp nhiễm sắc thể Y trong quá trình thụ tinh.
Để thuận tiện cho việc xưng hô, cả hai thống nhất gọi anh ta là Mr. G, mà ngụ ý của chữ G chính viết tắt của từ gien.
Chân Lý bắt đầu quan sát từ phần cổ của Mr. G trở xuống một cách trắng trợn. Đôi mắt Tô Cách Cách như thể được tích hợp ứng dụng quét mã vạch, cũng đang quan sát đánh giá quần áo và đồng hồ đeo tay trên người anh ta.
"Áo và quần đều không nhìn ra là hiệu gì, không giống hàng hiệu nổi tiếng, cũng không phải loại đặt may riêng, nhưng tuyệt đối không phải là hàng chợ. Chất liệu vừa nhìn đã khiến người ta thấy thoải mái." Tô Cách Cách nhận xét.
Chân Lý đồng ý: "Xem ra là kiểu đàn ông theo đuổi cuộc sống thư thái chứ không thích khoe mẽ hàng hiệu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!