Ninh Trí nhấc ly rượu lên uống một ngụm, cười đầy ẩn ý. Ban đầu anh ta nhờ quan hệ đưa Chân Lý vào tham gia chương trình Trạm Thần, Ngụy Gia Dụ không vui chút nào, còn phán một câu "muốn mất mặt thì cứ đến". Không ngờ kết quả vòng tổng tuyển chọn lại khiến người người đều kinh ngạc.
Mười hai người tham dự kỳ này đều là
Trên mạng đánh giá kỳ này là "cuộc chiến mạnh nhất", cũng gọi đùa Chân Lý là "Hot girl mạng IQ siêu đỉnh". Sau khi chương trình lên sóng, những người vẫn tiếp tục mắng Chân Lý "gian lận" đã là thiểu số.
Sau khi kết thúc phần thi, mức độ sùng bái của Tô Cách Cách dành cho Chân Lý đã cao đến mức kỷ lục.
Chân Lý cầm điện thoại, gọi cho Tô Cách Cách trước tiên: "Xảy ra chuyện gì mà tìm mình gấp thế, gọi nhỡ những 99 cuộc liền." Hiển nhiên Chân Lý không thể mang theo điện thoại di động trong thời gian ghi hình.
"Mình điên cuồng ủng hộ cho cậu thôi mà." Tô Cách Cách vô tội nói. (1)
"Cậu có biết cậu gọi đến mức điện thoại của mình chỉ còn 10% pin không?" Chân Lý suýt nữa nổi nóng.
Cô không thích cách đùa giỡn ngu ngốc này của Tô Cách Cách chút nào. Nếu như không có pin dự phòng, điện thoại di động lại hết pin thì quả thật là đại nạn, Tô Cách Cách đáng bị giáng xuống mười tám tầng địa ngục.
Đúng lúc này, điện thoại vang lên âm thanh thông báo có cuộc gọi đến, bấy giờ Chân Lý mới chịu tha cho Tô Cách Cách.
Vừa thấy Hiệu trưởng Chân
- ba cô gọi đến, dự cảm xấu liền dâng lên trong lòng: "Ba."
"Lý Lý, có phải con lên tivi không?" Giọng nói nghiêm túc của Hiệu trưởng Chân truyền đến từ đầu kia điện thoại.
Quả nhiên, hễ sợ chuyện gì là chuyện đó sẽ đến. Chân Lý không dám coi thường chỉ số thông minh của Hiệu trưởng Chân: "Dạ, chuyện đó do con nhất thời tò mò nên thử tham gia thôi ạ." Cô tận lực nói với giọng bâng quơ.
Ở đầu bên kia, Hiệu trưởng Chân im lặng hồi lâu mới lên tiếng: "Lý Lý, con gái nặng lòng hư vinh sẽ dễ đi sai đường, con hiểu ý ba không?"
"Hiểu ạ." Ý là "cửa son rượu thịt ôi, rác rưởi vạn hộ hầu" đây mà: "Ba, trước giờ ba không xem tivi mà nhỉ? Đây còn là chương trình gameshow, toàn thanh niên mới xem, ba đang xem với ai thế?"
Mấy cậu con trai chắc chắn không nhiều chuyện như thế, đoán chừng là các cô nữ sinh rồi. Chân Lý luôn cho rằng, ba cô ngoại tình là kết quả hiển nhiên, bởi Hiệu trưởng Chân anh tuấn nho nhã đã sớm chán ngấy bà vợ già Giáo sư Lương. Lúc này đây, Chân Lý lại vô cùng bất hiếu hy vọng Giáo sư Lương sẽ phiền não vì chuyện tình cảm, như vậy bà mới không có hơi sức đâu mà đi soi mói cô.
"Cậu nghiên cứu sinh Tiểu Vương của mẹ con xem, nhưng không dám nói cho bà ấy biết, chạy đến kể với ba." Hiệu trưởng Chân đáp lời.
Òa, cầu khấn thất bại rồi! Tình cảm của Hiệu trưởng Chân và Giáo sư Lương thật sự vững hơn vàng, lẽ nào liều thuốc giữ tình yêu nồng thắm như thuở ban đầu chính là "cùng chung chí hướng khoa học"?
"Ba, đừng kể cho Giáo sư Lương mà, xin ba đấy." Chân Lý vừa nói vào điện thoại vừa chắp tay trước ngực cầu xin.
Hiệu trưởng Chân thấm thía nói: "Không có lần sau nữa. Lý Lý, ba biết con đường nghiên cứu khoa học cực kỳ khô khan, nhưng một khi đạt được thành tựu, nhìn lại quá khứ con sẽ biết tất cả những gì đã bỏ ra đều xứng đáng. Chịu được cô quạnh mới có thể gặt hái thành công."
Hiệu trưởng Chân luôn nói với giọng điệu này, Tô Cách Cách có câu bình luận khá đúng về ông và Giáo sư Lương, đó chính là họ nói chuyện đều dùng văn viết chứ không phải văn nói.
"Đúng vậy, thưa ba." Chân Lý ngoan ngoãn đáp.
Vì sợ Hiệu trưởng Chân tiết lộ tin tức với Giáo sư Lương, buổi tối Chân Lý không về Quan Vân Phủ của mình, mà trở về ngôi nhà trong khu cư xá giảng viên của Đại học A cho dù ba mẹ đều không ở nhà. Hôm sau cô cũng ngoan ngoãn năm giờ rời giường đi chạy bộ.
Đứa bé chăm chỉ sẽ được ông trời thương tình. Lúc đang gặm bánh bao, Chân Lý lại trùng hợp gặp được Tùy Ngộ sải bước đi vào tiệm.
Tuy rằng Tùy Ngộ đã vô tình làm tổn thương Chân Lý, nhưng anh càng khó theo đuổi thì Chân Lý càng không cam tâm bỏ cuộc. Huống chi nhan sắc Tùy Ngộ có thể tăng thêm mỹ vị cho chiếc bánh bao.
Vừa khéo lúc này người bên cạnh Chân Lý ăn xong đứng dậy, có người định đến ngồi lại bị cô đưa tay ngăn cản: "Chỗ này có người rồi."
Đúng là ông trời giúp sức, Chân Lý cười rạng rỡ vẫy tay với Tùy Ngộ: "Tùy Ngộ, chỗ này!"
Tiếng gọi "Tùy Ngộ" của Chân Lý như phanh xe khiến Max vừa định ra đón khách liền khựng bước. Max quay đầu trừng mắt với Chân Lý, còn cô thì đắc ý nhún vai. Nói thật, Max không đủ tư cách làm tình địch của cô.
Nhưng một giây sau Chân Lý đã bị mất mặt, bởi Tùy Ngộ đối xử với Max còn tốt hơn cả cô.
"Hai lồng bánh bao, mang về." Anh đi đến nói với Max.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!