Chương 1: Không Tên Phần 1

8

"Chân Lý, hôm nay mẹ về nhà ăn cơm tối, con đừng đi đâu đấy." Giáo sư Lương chỉ dặn dò một câu ngắn gọn liền cúp máy.

Chân Lý vô cùng thông cảm cho giáo sư Lương vì lúc nào cũng phải tranh thủ từng giây từng phút. Cô thậm chí nghi ngờ giữa giáo sư Lương và người cha Hiệu trưởng của cô chỉ làm chuyện ấy đúng một lần trong đời, thế là sinh ra cô rồi thôi. Sở dĩ câu nói "giao hợp không mang mục đích sinh sản thì chẳng khác nào đang lãng phí thời gian" được đặt trong ngoặc kép là bởi vì Chân Lý suy luận ra dựa theo tính cách của giáo sư Lương.

Chân Lý bất đắc dĩ day huyệt thái dương bằng ngón trỏ tay phải, còn tay trái thì nhanh nhẹn bấm điện thoại: "Alo, Cách Cách à, hôm nay giáo sư Lương về nước rồi, tối mình không đi được, các cậu chơi vui vẻ nhé."

"Chân Cục, đừng nói thế chứ? Xui xẻo vậy à? Khó khăn lắm mới có được thiệp mời 818, thế mà cậu lại không đi được. Mình thấy thương cho cậu lắm đấy, người chị em ạ." Đầu bên kia điện thoại, Tô Cách Cách cười khúc khích.

Chân Cục là biệt danh của Chân Lý. Tiên sinh Tiền Chung Thư đã từng viết trong quyển "Thành phố bị vây hãm" của mình rằng "Chân lý thì luôn trần trụi". Còn Chân Lý mà mặc quần mặc áo thì cũng giống như quý cô S, chỉ có thể coi là một phần của chân lý. Thế nên biệt danh Chân Cục của cô đã ra đời như thế đấy. Nhưng quý cô S là vì khoe thân lõa lồ nên mới bị tẩy chay, còn Chân Lý lại không hề ăn mặc "thiếu vải" như vậy.

Chân Lý mặc váy trắng in hoa, mái tóc vừa đen dài vừa mềm mượt đến mức có thể quay quảng cáo dầu gội, chiếc kính cận gọng đen che hơn nửa khuôn mặt, toát lên vẻ thiếu nữ ngây thơ chất phác, trông vừa đơn thuần lại dễ theo đuổi. Tóm lại cô là mẫu con gái mà đám con trai yêu thích nhất.

Lúc cô gọi điện thoại, dáng vẻ "gái quê" không chút sức hút in lên mặt kính cửa sổ sát đất, cô quay đầu đi không muốn nhìn thêm phút nào nữa.

Thình lình một nam sinh vừa chạy từ cầu thang bộ lên, thở hồng hộc, "phanh" gấp ngay bên cạnh cô, vang lên tiếng ma sát giữa đế giày cao su và nền đất.

Chân Lý nói chuyện điện thoại xong thì quay lại chỗ ngồi đằng sau chiếc máy tính đặt gần cửa phòng đọc tạp chí. Có sinh viên mới vào quẹt thẻ ở chiếc máy bên cạnh máy tính, một tiếng "ting" vang lên rồi mà cô mãi vẫn không nghe thấy tiếng bước chân rời đi. Cô dời mắt khỏi điện thoại di động, vừa ngước lên đã thấy cậu nam sinh cao một mét tám hệt như chú nai con bị dọa thất kinh, tức khắc chạy đến kệ sách báo giả vờ tìm tạp chí.

Thế nhưng cậu ta lại liên tục liếc mắt về phía cô, bộ dạng trông thật ngốc nghếch.

Chân Lý không thích kiểu con trai đơn thuần lắm, bởi vì không tài nào đoán được tương lai họ sẽ trở nên phức tạp thế nào. Cậu ta chừng hai mươi tuổi, đây là độ tuổi mà đám thanh niên luôn có những ý nghĩ đen tối. Tiên sinh Tiền Chung Thư còn từng ví von: Ở tuổi này, đầu óc của họ còn dơ bẩn hơn cả nhà vệ sinh công cộng.

Thay vì nghĩ đây là tình yêu sét đánh, chi bằng nên nói bọn họ muốn bổ túc cho môn giáo dục giới tính ở tuổi dậy thì. Chân Lý chẳng tha thiết với chuyện được yêu thầm như vậy, bởi vì Tô Cách Cách từng phổ cập kiến thức với cô rằng, thông thường đám con trai ở tuổi này chỉ biết sung sướng bản thân thôi.

Năm rưỡi chiều, phòng đọc đóng cửa, Chân Lý cầm túi xách ra về, trùng hợp gặp được bạn học Bạch Tâm Tuệ cũng vừa đi ra từ phòng vi tính. Cả hai đều là sinh viên cần mẫn vừa học vừa làm ở thư viện trường.

"Đến căn tin không?" Bạch Tâm Tuệ hỏi.

Chân Lý gật đầu. Bạch Tâm Tuệ phiền não: "Căn tin số mấy? Chân gà rán ở căn tin số 1 khá ngon, căn tin số 3 thì có món trộn Mao Cai Tứ Xuyên, chọn chỗ nào đây." Đây luôn là vấn đề thường xuyên gặp phải mỗi khi đến giờ ăn.

Trong căn tin số 5 được xem là nhà ăn đẹp nhất thành phố này, ánh tà dương soi vào làn da mỏng manh của Chân Lý, làm nổi bật vẻ đẹp óng ánh mịn màng như lớp thịt quả vải.

Bạch Tâm Tuệ vừa ăn thịt kho trong khay của Chân Lý vừa hỏi thăm: "Chân Lý, cô dùng mỹ phẩm dưỡng da của hãng gì mà da dẻ đẹp thế? Estée Lauder hay là Lancôme? Mỹ phẩm của tôi sắp hết, lại chuẩn bị phải 'cạp đất' nữa rồi."

Ở những năm tháng "nhan sắc chính là chính nghĩa" này, thà đói meo ruột cũng không được thiếu son phấn mỹ phẩm. Hơn nữa, bụng đói còn có thể thuận tiện giảm cân, quả thật một công đôi việc.

"Chẳng phải hãng nào cả, từ nhỏ đã dùng Pechoin đến bây giờ."

Đây là sự thật, bản thân giáo sư Lương cũng dùng mỗi Pechoin, Chân Lý là con gái bà thì hiển nhiên phải dùng theo mẹ. Hiện tại không phải là cô không mua nổi mỹ phẩm khác, mà chẳng qua giáo sư Lương chỉ chấp nhận được việc trong nhà bày biện mỹ phẩm dưỡng da Pechoin và Glycerin dưỡng tay vào mùa đông mà thôi. Giá tiền hai loại này ngang nhau, đều chưa đến mười tệ.

Hồi còn nhỏ, Chân Lý thích làm đẹp lại không hiểu chuyện nên từng dùng tiền tiêu vặt để mua một chai Đại Bảo, thế là giáo sư Lương mời ngay người bạn ở Học viện Y Dược đến "giảng đạo" cho cô hẳn một tiết Hóa học hết sức sinh động. Chung quy lại nội dung chính là: Chi phí sản xuất của tất cả các loại mỹ phẩm trên thị trường đều không vượt quá mười tệ. Kết quả, học xong tiết Hóa kia thì giáo sư Lương cũng thẳng tay cắt giảm tiền tiêu vặt hàng tuần của Chân Lý.

Bạch Tâm Tuệ thầm bĩu môi, cho rằng chắc chắn là Chân Lý nói dối. Có điều người ta không chịu nói thì cô cũng không nên ép hỏi.

"Tóc của cô đẹp quá, vừa dài vừa mượt, không xơ xác giống như tôi." Bạch Tâm Tuệ phiền muộn vuốt mái tóc xoăn hư tổn xấu xí của mình, "Bình thường cô dùng dầu gội gì thế?"

"Bee & Flower." Chân Lý đáp nhanh gọn.

Bạch Tâm Tuệ cười khanh khách, hết Pechoin lại đến Bee & Flower, cô ấy đang khoe mình có vẻ đẹp trời sinh sao?

Chân Lý nhận ra thái độ châm biếm trong tiếng cười của Bạch Tâm Tuệ, thầm lắc đầu phủ nhận. Sự thật là giáo sư Lương muốn bày tỏ lòng yêu nước của mình, cho rằng ủng hộ hàng nội địa là trách nhiệm của mỗi người dân.

Dùng bữa ở căn tin trường, cho dù là mấy cô nàng ăn uống lề mề cỡ nào cũng chưa đến mười lăm phút.

Hai người ăn xong thì tạm biệt nhau, Chân Lý không về nhà ngay mà vòng qua con phố ở cổng sau trường, đến tiệm nail tẩy sạch bộ móng mới sơn tuần trước. Cô không ngờ giáo sư Lương về nước nhanh như vậy, còn đinh ninh bà phải đi những mười ngày nửa tháng cơ. Tiếc thay cho bộ móng 300 tệ vừa mới sơn được mấy ngày đã phải tẩy đi của cô.

Về đến nhà, cô vừa bước vào cửa thì dì giúp việc đã ra đón: "Lý Lý về rồi à, rửa tay ăn cơm thôi, hôm nay dì làm món gà Cung Bảo cháu thích nhất đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!