Chương 8: Thi phân ban

Edit: Ngọc Hân – diễn đàn

Dùng thời gian hai mươi mấy ngày để qua hết chương trình học của ba năm trung học cơ sở, có thể sao? Nếu như đặt vào một tháng trước, Chi Chi nhất định sẽ lắc đầu: Đùa à, không thể nào!

Nhưng bây giờ, cô làm được! LQĐ

Dựa vào mỗi ngày bắt đầu điên cuồng học bổ túc bài từ chín giờ, mãi cho đến mười giờ tối mới đi ngủ, cô thành công hoàn thành toàn bộ nội dung trên bản kế hoạch.

Hôm nay là ngày hai mươi tư tháng tám, cách thi phân ban vào ngày mai chỉ còn có mười tiếng đồng hồ.

Chi Chi thấy thời gian còn sớm, vì lúc trước nước đến chân mới nhảy, nên giờ phải tiếp tục học thuộc lòng chút Anh ngữ và văn cổ. Vậy mà mới học được khúc mở bài, cửa phòng đã bị gõ.

Cô nghiêng đầu nhìn, phát hiện là ba đứng ở cửa, ngập ngừng không biết nên vào hay không, "Ba?"

Ba Quan đứng tựa ở cạnh cửa, không có ý đi vào, "Không việc gì, ba chỉ muốn nói với con một tiếng, sáng sớm mai ba đưa con tới trường học, trường Nhất Trung trong thành phố, con phải dậy sớm một chút."

Nhất Trung nằm trong thành phố, còn họ đang ở ngoài thị trấn, muốn đi chắc phải ngồi xe bus tầm bốn mươi phút.

Chi Chi vội lắc đầu: "Không cần ạ, con và anh Gia Minh đã bàn là cùng đi xe bus rồi." Nói đùa à, nhà họ đâu có xe, để ba chạy xe máy điện chở cô tới Nhất Trung, làm khổ cô và cũng làm khổ cả ba, tội gì mà tự tìm khổ?

Ba Quan lại không đồng ý: "Con chưa từng qua đó, ba đưa con đi, ngộ nhỡ không tìm được thì làm sao bây giờ?"

"Từng đi rồi ạ." Cô không chút suy nghĩ nói: "Trường thi cũng xem rồi ạ. Thi lúc chín giờ, sáu giờ hai mươi phút sáng mai bọn con bắt xe qua, dù kẹt xe cả tiếng vẫn tới kịp được. Đúng rồi, cơm trưa ngày mai thì ăn gần trường học, thi xong rồi mới về ạ."

Ba Quan không ngờ con gái lại tính toán ổn thỏa như vậy, nhất thời ngây ngẩn cả người.

Chi Chi lẳng lặng nhìn ông, trong lòng biết ba đang kinh ngạc, nhưng linh hồn cô đã trưởng thành lâu rồi, thích nắm giữ cuộc sống của mình trong tay, không thể tiếp tục phụ thuộc vào ba mẹ tất cả mọi chuyện.

Cô muốn họ quen từ từ.

"Ba?" Cô cười một tiếng, trấn an nói: "Con tự đi được, ba và mẹ không phải lo cho con đâu."

Không biết tại sao, ba Quan không tự chủ thở dài, đưa qua 20 đồng, "Con đã có chủ ý thì ba không nói gì nữa, nhưng….."

Cô cầm lấy: "Gì ạ?"

"Xem thật kỹ đề bài, đừng cẩu thả chủ quan, trước khi nộp bài thi thì kiểm tra lại một lần." Ba Quan nói lời thành khẩn xong, cuối cùng lại bổ sung thêm một câu: "Đừng áp lực quá."

Chi Chi bật cười, gật đầu một cái: "Con biết ạ."

Ba Quan đứng im một lúc, tựa như không tìm được lời để nói, tầm mắt rơi trên tờ tiền, lại có chút cảm xúc, liên tục dặn dò không ngừng: "Khát thì mua coca mà uống, đừng tiết kiệm tiền, coi chừng bị cảm nắng."

Cô vẫn gật đầu.

Rốt cuộc ông không nói gì nữa, đứng một lát lại khoát tay: "Con học đi."

Bộp một tiếng, cửa bị đóng lại.

Trong phòng ngủ chính, mẹ Quan hỏi chồng: "Nói chuyện với Chi Chi xong chưa? Sáng mai sáu giờ rưỡi tôi gọi nó dậy, bảy giờ là có thể đi, ông lái xe qua đó chắc mất một tiếng…."

Bà còn chưa nói hết, ba Quan đã cắt ngang lời bà: "Nó và Gia Minh đi xe bus."

"Như vậy sao được?" Mẹ Quan phản ứng rất mạnh: "Trên đường đi bị kẹt xe thì làm sao bây giờ?"

Ba Quan nói: "Hơn sáu giờ chúng nó đã đi, hơn nữa từng qua đó, biết đường và đã thăm trường thi rồi."

"À." Lần này mẹ Quan cũng ngẩn người, có chút cảm giác như cảm giác vừa rồi của chồng.

"Ngủ đi, nó không cần chúng ta quan tâm đâu." Ba Quan nằm vào trong chăn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!