Chương 64: Tuyết đêm noel

Chi Chi chơi trò "Tôi đoán tôi đoán thử," chơi đến tận tháng 12. Cuối năm, các hoạt động đều diễn ra, lại còn hội diễn Tết Nguyên đán.

Nhưng chương trình học lớp 11 xiết chặt hơn lớp 10 rất nhiều, nhiều giáo viên chuẩn bị xong tất cả chương trình ở lớp 11, cả năm lớp 12 chỉ dành để ôn tập. Cho nên, diễn kịch phức tạp như năm ngoái năm nay đừng hòng nghĩ tới, không có thời gian rảnh.

Sau khi Cô Lâm đặt tiêu chuẩn tiết kiệm thời gian và công sức, Chi Chi cũng nhanh chóng sàng lọc lựa chọn tiết mục cho lớp 2.

Đây là ca khúc Lâm Tuấn Kiệt phát hành năm 2010, cũng được xem là một trong những ca khúc được hát nhiều nhất trong năm nay.

"Nước mắt hơi mặn hơi ngọt, ngực em hôn lên má anh, quay đầu lại nhìn bước qua tuyết, từ từ hòa tan thành đồng cỏ, anh nhớ em, không ngừng một giây, từng hối hận…….."

Sao đây, hát được không nhỉ?

Kỷ Khả Nhân biểu diễn cùng một nam sinh khác, Trình Uyển Ý đệm nhạc.

Chi Chi tương đối vui vẻ, rốt cuộc năm nay cô không phải làm gì cả, muôn năm!

…… Vui quá sớm rồi.

Cô quên công việc ở đài phát thanh của mình. Cô và Trang Gia Minh, cùng với một một đôi bên tổ phát thanh tin tức khác bị gọi làm MC cho đêm liên hoan Tết Nguyên đán.

Một tuần trước Tết, thầy Hà dẫn họ ra ngoài thuê lễ phục.

Ngày đó là ngày 24 tháng 12, vào đúng thứ bảy đêm Giáng sinh.

Năm nay, lễ Giáng sinh đã bắt đầu phổ biến. Dù không phải nhà nào cũng tổ chức, nhưng dọc đường đi có thể thấy rất nhiều điều liên quan đến Giáng sinh.

Họ đi vào trong tiệm bán quần áo nọ, chủ cửa hàng cũng rất thức thời đặt một cây Giáng sinh ở trước cửa, phía trên còn treo rất nhiều đèn lồng và giấy màu, không thể ngắm lâu, nhưng rất có không khí.

"Lần này thầy Hà tới muốn mượn quần áo kiểu gì đây?" Bà chủ cười híp mắt chào đón, thái độ vô cùng thân thiện nhã nhặn.

Thầy Hà sớm có suy nghĩ sẵn trong đầu: "Bốn bộ lễ phục, hai nam sinh này mặc âu phục, nữ sinh lùn kia mặc váy ngắn, cao thì mặc váy dài. Bà có gì đẹp mang tới tôi xem thử."

Quan – Chính là người lùn kia – Chi Chi nhìn bóng dáng người trong gương, kiềm chế nước mắt đau khổ.

Còn bà chủ quan sát bốn học sinh, đầu tiên là nhìn Trang Gia Minh, hơn nữa còn cảm thán "Ôi" một tiếng, rồi nhìn những người khác, cũng chỉ sơ lược một câu: "Học sinh trường mấy người đúng là tràn đầy sức sống."

Thầy Hà cười cười, không phủ nhận.

Bà chủ lại nói: "Ưu tiên con gái, chúng ta xem váy cho các cô bé trước đi." Bà ta nói xong, đẩy một hàng người mẫu trong đống quần áo ra, phía trên treo những chiếc váy lễ phục rất ngắn.

Cô nữ sinh cao gầy gần nhất, bà chủ tìm váy cho cô ấy trước, cầm một lúc ba chiếc, hỏi cô ấy muốn thử chiếc nào. Nữ sinh do dự một lát, chọn chiếc váy dài ren màu trắng.

Chi Chi hoàn toàn không cảm thấy bất ngờ, trong suy nghĩ mỗi một nữ sinh đều có giấc mộng áo trắng, gợi nhớ thời áo trắng tung bay.

Nhưng cô lại chọn một chiếc váy màu đen, trăm ngàn chỗ tốt, trường hợp nào cũng có thể mặc.

Cho nên khi bạn nữ sinh kia thử vài bộ lễ phục, cuối cùng vẫn quyết định chọn chiếc váy dài ren màu trắng kia. Chi Chi cũng chọn cho mình lễ phục mà mình thích, chiếc váy chữ A tay ngắn, hở cổ trễ vai, bao lấy vòng eo gầy gò trắng nõn, rất hoàn mỹ!

Bả chủ nhìn cô cười cười: "Bạn học, bạn rất biết cách phối đồ đó."

"Cô ấy mặc màu trắng tôi mặc màu đen, cân xứng." Chi Chi nói.

"Vốn tôi còn muốn thắt eo bằng đai lưng co giãn đính sequin lấp lánh cho cô, có điều cô nói vậy, ngược lại thấy hơi thô." Hiển nhiên bà chủ cũng không phải là người có phẩm vị bình thường, suy nghĩ một lát, rồi lấy chiếc khăn lụa màu trắng trong đống đồ trang sức dùng để phối đồ qua, khoác nhẹ lên vai cô.

Chi Chi "Oa" một tiếng: "Chanel."

"Chanel gì?" Thầy Hà vốn đang chọn cà vạt giúp nam sinh, nghe tiếng thì đi tới, quan sát một hồi, cau mày nói: "Đây cũng trong trắng thuần khiết quá nhỉ?"

Bà chủ cười nói: "Như vậy vừa đẹp, không cần phải vẽ rắn thêm chân nữa." (Vẽ rắn thêm chân nghĩa là làm những chuyện vô ích)

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!