Editor: Cò Lười
- Diễn đàn Lê Quý Đôn
Trang Gia Minh phát hiện, thái độ Chi Chi đối với cậu đã trở nên rất tự nhiên. Không phải nói trước đó cô xấu xa bao nhiêu, giờ giống như muốn nói lại thôi, dáng vẻ tâm sự nặng nề.
Hiện tại tốt hơn nhiều, khi cậu yêu cầu đi cùng cô, lúc giúp cô xách hành lý, cô cũng không còn từ chối. Cậu không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng cậu cũng không hỏi.
Có lẽ, đến lúc thích hợp, cô sẽ chủ động nói cho cậu biết.
Bây giờ tạm quên đi những chuyện không đâu, cố gắng giảng cho cô chút ngữ pháp.
Đúng vậy, ngồi trên xe buýt trở về trường, họ ngồi ở hàng ghế sau, bắt đầu nói những giả thiết. Phần ngữ pháp tiếng Anh tương đối khó, Chi Chi vừa học thuộc xong, lát sau lại bị lẫn lộn.
Cậu liền mở nó ra rồi từ từ giảng cho cô nghe.
Ánh mặt trời rất đẹp, xuyên qua ô cửa kính trên xe buýt, nhiều vệt sáng chiếu lên trang sách. Cậu nhân cơ hội đang giảng đề, quang minh chính đại nhìn về phía cô.
Trời lạnh, cô đội cái nón len màu hồng nhạt, màu hồng có pha chút màu xám, không chói mắt cũng không cầu kì, khiêm tốn tinh tế, không buộc tóc như ngày thường, mà buộc thành bím tóc rất phức tạp, nhìn không hiểu, nhưng rất đáng yêu.
Trên môi thoa son dưỡng, có lẽ màu này rất thịnh hành với con gái, màu sắc đậm hơn màu môi một chút, giống như màu hồng đào, rất đẹp mắt.
Cậu liếc mắt nhìn hai lần.
Chi Chi phát hiện, theo bản năng sờ mặt: "Trên mặt em có cái gì sao?"
"Không có." Cậu nhanh chóng cúi đầu xuống, mắt dính trên quyển sách tiếng Anh.
"Vậy anh nhìn em làm gì?" Chi Chi khó hiểu. Cô nhìn cậu là vì đẹp, nhưng nhìn cô như vậy làm gì?
Trang Gia Minh lảng tránh: "Cái bím tóc này của em... Buổi tối mở ra có phiền phức lắm không?"
Chi Chi: "Không phiền phức."
Vừa nhìn cậu có chút nghi ngờ.
Tâm tình cô vui vẻ: "Em có thể mở ra cho anh xem."
"Không cần, mở ra rất phiền phức." Cậu lại nhìn bím tóc đã thắt, thành thật nói, "Trông rất đẹp."
Chi Chi sờ sờ bím tóc, không nói gì, nhưng trong lòng rất vui.
Trang Gia Minh cũng rất muốn sờ bím tóc của cô, nhưng mãi không tìm được cơ hội. Cũng kỳ lạ, bình thường xe buýt luôn thắng gấp, đột nhiên thay đổi, hôm nay đường xá lại thuận lợi, đường xá ổn định, cũng không bị lắc lư.
Tay của cậu đặt ở bên hông, một lát lại đặt ở trên đùi, làm thế nào cũng không tìm được vị trí thoải mái.
Nhưng Chi Chi không phát hiện suy nghĩ của cậu.
Trong lòng cô như có quỷ.
Cậu cách cô gần như vậy, lúc quẹo cua, vai của cậu sẽ nghiêng về phía cô, trên người có một mùi thơm quen thuộc của bột giặt.
Mùi thơm rất dễ chịu.
Con trai không phải đều có mùi mồ hôi rất hôi trên cơ thể sao? Cậu lừa đảo!
Cô cố gắng lắm mới có thể kiên nhẫn không lại gần ngửi.
Cứ như vậy, hai người mỗi người có mục đích riêng phải đạt được, mỗi người một câu nói tiếng Anh, lắc lư đi đến trường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!