Sau hai ngày đại hội thể dục thể thao, bạn học Quan Tri Chi vinh quang trở thành một phế nhân.
Cô học cô Lâm uống trà hạt biển béo với câu kỷ tử, thêm hai bông cúc thanh nhiệt giải độc, cầm lấy bình giữ nhiệt bắt đầu chăm sóc sức khỏe.
Vậy mà, lúc nước đến chân mới nhảy thì cứu chữa cũng không có tác dụng gì, amidan bị nhiễm trùng rồi.
Cổ họng đau muốn chết, hoàn toàn không nói ra lời, cũng may là không quá nóng, chỉ hơi khó chịu mà thôi.
Khiến trong lòng cô thấy bất công chính là, Trang Gia Minh đến cả rắm cũng không thả, còn nói cô: "Em quá thiếu rèn luyện."
Chi Chi: "…." Này này, đừng quá đáng thế, mọi người đều chạy bộ 800 mét buổi sáng đấy, biết không hả?
Nhưng nghẹn trong cổ họng, bác bỏ không được, chỉ có thể bị nghẹn lại, tức đến má hơi phồng, miệng mím chặt.
Trang Gia Minh thấy thế, ngược lại dâng lên cảm giác thân thiết, cảm thấy em gái nhà bên trước kia đã trở lại, trong lòng không tránh khỏi nhảy nhót: "Sau này tiết thể dục không được lười biếng về lớp, rèn luyện nhiều thêm một chút, nữ sinh bọn em không thích chơi bóng rổ thì đánh cầu lông cũng được."
Chi Chi bịt lỗ tai lại.
Trang Gia Minh giả vờ như không thấy cô ghét bỏ, quyết định giao hẹn: "Tiết thể dục thứ tư, anh tìm em đánh cầu lông, không tới thì anh sẽ nói cho mẹ em biết."
Chi Chi tức hộc máu: "Anh lại còn mách lẻo? Trẻ con quá không vậy?"
"Có tác dụng là được."
Đây đúng cmn có tác dụng thật! Nếu mẹ Quan biết cô bị bệnh mà không nói với người trong nhà, nhất định sẽ mắng cô cả ngày.
Không còn cách nào khác, Chi Chi bị ép buộc đồng ý với hiệp ước không công bằng kia.
Nhưng thứ tư, kinh nguyệt của cô tới thăm.
Lúc này, kinh nguyệt đáng ghét lại là bùa hộ mệnh.
Trang Gia Minh chỉ cần nghĩ tới bộ dạng thảm thương của cô mấy lần trước, trong lòng lập tức run sợ: "Vậy em về nghỉ ngơi đi, uống nhiều nước ấm nhé."
"Uống nhiều nước ấm, câu nói vô dụng nhất của con trai." Chi Chi lắc đầu than thở, "Anh như vậy độc thân cũng đáng đời lắm."
Trang Gia Minh ngẩn người, khiêm tốn thỉnh giáo: "Không đúng à?"
"Nói không bằng làm." Chi Chi nghi ngờ mình bị hội chứng Stockholm, tự làm khổ đến nghiện, rõ ràng lòng đau như dao cắt, nhưng vẫn không nhịn được truyền thụ kinh nghiệm cho cậu, mong cậu muốn gì được nấy, thuận buồm xuôi gió, "Ngoài miệng anh quan tâm 100 lần, thì cũng chỉ mấy lần cảm động, sao so được hành động thật sự."
(Hội chứng Stockholm hay quan hệ bắt cóc là thuật ngữ mô tả một loạt những trạng thái tâm lý, trong đó con tin lâu ngày hình thành mối quan hệ tình cảm với kẻ bắt cóc trong thời gian bị giam cầm.
Những cảm xúc nói trên của "nạn nhân" thường được xem là vô lý vì họ đang nhầm lẫn hành vi hành hạ với lòng tốt của kẻ bắt cóc, mặc cho những nguy hiểm mà họ đã phải trải qua.
Hệ thống quản lý dữ liệu bắt cóc của FBI ước tính có 5% nạn nhân có biểu hiện của hội chứng Stockholm
- Theo Wikipedia)
Trang Gia Minh liếc cô một cái, ngẫm nghĩ, cho nên, bây giờ cậu nên đi rót cho cô một ly nước ấm sao? Nhưng chạy vào lớp họ rót nước, hình như làm nổi quá.
Chi Chi thấy bộ dạng kia, trong lòng vạn phần tò mò đối tượng là ai, không nhịn được nói bóng nói gió: "Tất nhiên, bình thường bọn em sẽ hơi khách sáo, nói "Không cần," nhưng anh phải phân biệt được lúc nào thì từ chối thật sự, lúc nào thì làm bộ….
Nếu không thì anh nói cụ thể với em đi, em phân tích một chút cho anh hiểu?"
Trang Gia Minh ngó cô, bình tĩnh nói: "Em đang nói gì anh nghe không hiểu.
Em muốn uống nước ấm đúng không? Anh đi rót cho em."
Giấu kỹ như vậy ư, đến mức này sao? Chi Chi hết sức khó hiểu, lại bởi vì trong lòng mình có quỷ nên cũng không dám hỏi nhiều, không thể làm gì khác hơn là tiếp tục đoán mò.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!