Edit: Ngọc Hân – diễn đàn
Đêm thất tịch hôm ấy, đáng tiếc không có không khí của lễ tình nhân, ngoài trời mưa tuôn xối xả, nhìn ngoài cửa sổ thấy trắng xóa một vùng, nơi xa xa có tiếng sấm rền vang tới. LQĐÔN
Chi Chi không muốn cả người dính nước mưa, bỏ ý định đi ra ngoài, quyết định ở nhà học tập, bây giờ cô đang ăn sáng. Cô lục lọi tủ lạnh, lười nấu mì hấp bánh bao, cuối cùng quyết định chưng cách thủy hai quả trứng.
Món này không nhất thiết phải chưng bằng rượu, thay bằng thứ khác cũng được. Lúc cô kéo ngăn gia vị, vô tình phát hiện một túi mì lạnh, lập tức ném vào nồi, nhưng lâu không ăn món ăn quê nhà, đoán sai thể tích, nở một nồi đầy.
"Lâu chưa ăn, hỏng rồi hỏng rồi." Chi Chi lẩm bẩm, rót nửa hộp sữa tươi, khuấy một lúc, trứng đã chín bảy phần, cô tắt bếp vớt ra khỏi nồi.
Múc một chén ra, vẫn còn một chén.
"…." Cô do dự ba giây, chạy ra ngoài ban công hắng giọng hét to, "Anh Gia Minh."
Vừa đúng lúc Trang Gia Minh giặt quần áo ở ban công, nghe giọng thì ngoái đầu nhìn sang: "Gì thế?"
"Anh ăn chưa?"
"Chưa."
"Em nấu nhiều đồ, qua đây ăn đi."
"Em không định tới thư viện hả?"
Chi Chi chỉ ra bên ngoài: "Mưa lớn quá, chiều hãy đi."
"Anh giặt xong đồ đã."
Chi Chi nhìn qua ban công sát bên cạnh, phát hiện trong chậu nhựa có vài bộ đồ đàn ông trưởng thành chất đống, lập tức hỏi: "Chú Trang về nhà hả?"
Trang Gia Minh gật đầu một cái: "Về từ tối hôm qua, sáng sớm lại đi rồi."
"Thật bận rộn quá." Chi Chi thở dài.
Cha Trang Gia Minh, đồng chí Trang Minh Huy là một kiến trúc sư, tiền lương không thấp nhưng bộn bề nhiều việc, cộng thêm hở tý là làm thêm cả ngày cả đêm, ngủ ở ký túc xá viện thiết kế không về nhà là chuyện thường.
Một người bận rộn như vậy, tất nhiên cũng không thể có thời gian rảnh để xử lý việc nhà, toàn mấy ngày mang quần áo về nhà một lần, ngày xưa là mẹ Trang thu dọn, bây giờ thì chỉ có Trang Gia Minh.
Chi Chi thấy cậu chuẩn bị nước ngâm quần áo, vội vàng bảo: "Dùng máy giặt đi!"
"Hỏng rồi, lát nữa tìm người tới sửa đã."
"Vậy thì lát nữa hẵng giặt, mưa lớn thế này anh phơi cũng vô ích à, qua đây ăn sáng đi."
Trang Gia Minh vội đi qua, giải thích nói: "Anh muốn giặt xong phơi khô sớm một chút, tối ba anh về lấy quần áo."
Chi Chi cầm chén đẩy qua, kỳ quái hỏi: "Không tắm rửa sao?"
Cậu im lặng một lúc, rồi chậm rãi lắc đầu một cái. Sáng sớm hôm nay, lúc cậu sửa lại tủ treo quần áo cho ba, không ngờ phát hiện trong ngăn kéo không phải là áo may ô cũ ố vàng, vớ (Tất) rách mấy lỗ, thì chính là áo len bạc hết màu, áo lông bay hết lông, bộ quần áo mới nhất, thế nhưng là mua từ năm trước.
Đếm thử, cả mùa hè, ba chỉ có hai bộ quần áo để tắm thay giặt và một bộ mặc trên người.
Cậu biết thuốc điều trị ung thư cực kỳ đắt đỏ, vì làm hết khả năng để kéo dài mạng sống cho mẹ, hơn phân nửa của để dành trong nhà đều dùng hết vào việc ăn, mặc, ở, đi lại, chi phí hết sức có hạn. Nhưng không nghĩ tới, ba thế mà lại khắt khe với mình đến vậy.
Chi Chi thấy cậu không lên tiếng, đoán chừng là chuyện đau lòng, nên nói: "Vậy anh qua dùng máy nhà em giặt đi."
"Ừ." Trang Gia Minh đáp một tiếng.
Ăn sáng xong, trước tiên cậu gọi cho thợ sửa máy, yêu cầu mấy người đó hôm nay tới sửa máy giặt, sau đó mới ôm một chậu quần áo dơ qua bên này giặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!