Chương 47: Cuối Kỳ

Trang Gia Minh bắt đầu nghi ngờ, có phải khi con gái trưởng thành, sẽ có một chút ý nghĩ kỳ quái như vậy.

Cậu càng ngày càng không hiểu mạch não của Chi Chi, cảm thấy đôi lúc cô sẽ nói những điều không thể giải thích được, vô cớ khiến người ta không vui.

Bạn học Trương Lâm cũng có nghi ngờ như vậy.

Buổi tối, sau khi bảo vệ ký túc xá đi tuần tra, cậu nhẹ nhàng bước xuống giường, chạy vào phòng tắm, trên tay cầm điện thoại di động, nhẹ giọng dụ dỗ nói: "Dung Dung, mình không có ý đó, không phải, mình chỉ vô tình nhìn thấy tin nhắn của cậu....."

Phiến ca nhịn không được cười ra tiếng: "Làm cháu trai đấy."

"Dung Dung, mình không phải có ý này." Nam sinh trên giường nắm cổ họng, bắt chước giọng điệu của Trương Lâm, khiến mọi người sợ hãi không ngừng nổi da gà, rối rít nói: "Đừng nói nữa...! Thật buồn nôn."

"Ha ha ha." Kẻ bắt chước trốn dưới chăn, cười nắc nẻ.

Mười lăm phút sau, sau khi dỗ dành bạn gái Trương Lâm bước ra ngoài, đầy đầu mồ hôi, người khác không biết còn tưởng rằng cậu mới vừa chạy xong 800m.

"Haizz, có lúc, mình thật sự không biết con gái đang suy nghĩ cái gì." Cậu dựa người vào cửa, trong lòng cảm khái.

"Đàn ông đến từ sao Hoả, đàn bà đến từ sao Kim." Lại có nam sinh nói, "Nếu cậu mà hiểu thì sẽ có quỷ."

Trương Lâm dỗi trở về: "Mình không hiểu, chẳng lẽ cậu hiểu?"

Đối phương lật người, chỉ mình nói: "Mình không hiểu, nhưng mình biết có người hiểu."

"Ai vậy?"

"Lớp trưởng của chúng ta."

"Đúng đúng." Phiến ca thêm dầu vào lửa, "Nữ sinh trong lớp chúng ta, ai nhìn thấy lớp trưởng trên mặt không mang theo nụ cười? Chao ôi, mình ước được như vậy......! Lớp trưởng, cậu dạy bọn mình hai chiêu đi?"

Trang Gia Minh tắt đèn pin, nói: "Mình cũng vậy không hiểu." Dừng lại, thúc giục bọn họ, "Đừng nói nữa, ngủ đi."

Phiến ca lầm bầm: "Keo kiệt."

"Không phải, mình có thể làm chứng, cậu ấy thật sự không hiểu." Hàn Tông vào thời điểm mấu chốt đứng ra, bán đứng bạn thân, "Mỗi lần Quan Tri Chi giận cậu ấy, cậu ấy đều hỏi mình "Mình chọc giận cô ấy khi nào ", bi thảm!"

"Các cậu là thanh mai trúc mã, không phải rất hiểu nhau sao? Còn cần phải hỏi người khác?" Những người khác không có Thanh Mai, đối với loại CP trong truyền thuyết này hết sức tò mò.

Trang Gia Minh trầm mặc một lúc, nói: "Suy nghĩ của nữ sinh rất kỳ lạ."

Các nam sinh đều giơ hai tay hai chân đồng ý, ồn ào bàn luận: "Lúc thì giận dỗi lúc thì vui vẻ, đôi khi đang yên lành bỗng nhiên trở mặt, cũng không biết đã làm sai với bọn họ chuyện gì."

"Cho dù, rõ ràng không hề nói gì, đột nhiên trở nên hung dữ."

"Quá đáng nhất chính là, chúng ta nhận sai, họ còn nói " không cậu không sai ", không sai tại sao lại tức giận?" Trương Lâm không nhịn được, sâu xa nói lời yêu thương chua xót,

"Sai cũng không đúng, không sai cũng không đúng, rốt cuộc muốn mình phải thế nào?!"

Cũng có người đóng vai trò chuyên gia tình yêu, ý vị sâu xa nói: "Cậu không hiểu, cái nữ sinh muốn không phải là cậu nhận sai, mà là thái độ của cậu, hiểu không? Thái độ!"

"Không hiểu."

"Vậy để mình tóm tắt lại cho cậu, chính là cậu sai, cậu phải nhận sai, không phải lỗi của cậu, cậu cũng phải nhận sai."

"Tại sao?"

"Bởi vì cậu khiến cho bạn gái cậu tức giận, đây chính là lỗi lớn nhất của cậu!"

Các nam sinh cùng nhau "A" một tiếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!