Chương 46: Vết Cắt Hời Gian

Con người chúng ta sẽ có ký ức khác nhau khi nhớ về cùng một ngày.

Cuối tuần này bài thi sẽ tới phòng học, trong lòng mỗi người sẽ để lại ký ức thanh xuân thuộc về mình.

Ký ức của Hàn Tông chính là phòng học bên cạnh sân bóng rổ, tan lớp là có thể sờ vào quả bóng, thật thoải mái.

Cậu ta cảm thán "Nếu như mang phòng học tới đây thì tốt biết mấy" không dưới mười lần.

Ký ức của Ninh Mân chính là bài tập vật lý của Trang Gia Minh.

Gần tới cuối kỳ, cậu đã làm xong quyển sách lớp mười, cho nên rất rộng rãi đưa ra ngoài cho mượn.

Cô ta lấy bút làm mấy chương cuối chưa tổng hợp, nghiêm túc chăm chú, cẩn thận, sai một chữ sẽ xóa viết lại.

Lại còn vẽ tiểu nhân vật Q ở góc vở: "Cám ơn cậu nhé, lớp trưởng hiền lành."

Cô ta mong đợi một ngày nào đó cậu sẽ mở quyển sách bài tập ra, lúc chuẩn bị soát đề sẽ thấy, sau đó sẽ hiểu ý cười một tiếng, và nhớ hành động dí dỏm này của cô ta.

Vậy mà, bi kịch thanh xuân cũng chính là ở đây.

Từ đầu tới cuối cậu không hề nhìn thấy.

Ký ức của Trình Uyển Ý chính là cô ấy tới kỳ kinh nguyệt, đột nhiên đau bụng.

Tròng phòng học lại không có máy đun nước, sau khi Trang Gia Minh chú ý thấy, đặc biệt chạy lên văn phòng lớp mười một, rót một ly nước nóng đầy cho cô ấy.

Tháng sáu trời rất nóng, nước cũng rất nóng, nhưng cô ôm chặt cái ly, rất lâu chưa buông ra.

Ký ức của Chi Chi thì là điều hòa phòng học thật sự rất mát, nếu thi xong mà vẫn tiếp tục làm ổ ở đây học lớp buổi tối, thì cô nhất định sẽ chảy nước mắt vì cảm động.

Còn ký ức của Trang Gia Minh thì tương đối hỏng bét.

Hai ngày tự học buổi tối ngắn ngủi mà xảy ra ba lần phát hỏa, thật lòng cảm thấy một số nam sinh trong lớp đáng đánh đòn – cậu ta dọa Chi Chi, đồng thời lừa gạt cô, nhưng có một số nam sinh quả thật như đang ở nhà trẻ, thế mà thật sự bắt côn trùng tới dọa người khác.

Bình thường lớp 2 ở lầu chót, làm gì thấy côn trùng, vào lúc này thì hay rồi, phòng học tầng dưới cùng, bên cạnh là sân bóng rổ và một thảm cỏ xanh, côn trùng loại nào cũng có.

Khi bọn họ tan lớp tự học buổi tối, lén cầm một con côn trùng rất to, nhân cơ hội vứt lên đầu nữ sinh.

Lúc ấy nữ sinh kia sợ quá bật khóc.

Bộ dạng con côn trùng này vừa đen lại vừa to, ngoại hình vô cùng dọa người, bạn bên cạnh chẳng dám sờ vào, muốn dùng bút khẩy ra, kết quả đâm một cái, con côn trùng bị giật mình bò vào trong quần áo.

"Sao vậy?" Trang Gia Minh đã chạy tới, thấy bộ dạng nữ sinh nước mắt giàn dụa thì biết có phiền phức.

"Côn trùng, côn trùng!" Cô ta nức nở nói không ra lời.

Trang Giang Minh dịu dàng nói: "Không sao không sao, tôi bắt giúp cậu, ở đâu?"

Bạn cô ta liền chỉ vào tóc cô ta, vẻ mặt hoảng sợ, "Bò, bò vào đó."

Trang Gia Minh liền lấy bút ra, đẩy từng mảng tóc của cô ta sang một bên, cuối cùng phát hiện kẻ đẩu sỏ ở trên cổ áo.

Thành thật mà nói, cậu nhìn thấy thì da đầu cũng tê dại, nhưng cố kiềm chế, nhẹ nhàng dùng sách phủi một cái, phủi nó rơi xuống đất, sau đó vội vàng giẫm chết nó.

"Được rồi được rồi, chết rồi." Cậu thở phào nhẹ nhõm.

Nữ sinh òa khóc một tiếng tiếng, nhặt bút sách cầm đập vào người nam sinh ném côn trùng, "Cậu là tên khốn kiếp! Cậu là đồ bệnh thần kinh! Tôi đánh chết cậu!"

"Đừng đánh nữa." Trang Gia Minh ngoài miệng khuyên nhưng cũng đứng im không nhúc nhích.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!